Showing posts with label Đi sau thời đại. Show all posts
Showing posts with label Đi sau thời đại. Show all posts

Sunday, September 16, 2007

Các món ăn kị nhau!

Bạn đã biết gan lợn không nên xào chung với giá? Không uống sữa bò với các loại quả họ cam quýt… nhưng còn những loại thực phẩm khác nữa? Và làm sao để dễ nhớ?


Nào, hãy cùng nhẩm đọc thuộc bài thơ dưới đây nhé!
Mật ong, sữa, sữa đậu nành?
Ăn cùng tắc tử - phải đành xa nhau!
Gan lợn, giá, đậu nực cười?
Xào chung, mất sạch bổ tươi ban đầu!
Thịt gà, kinh giới kỵ nhau?
Ăn cùng một lúc, ngứa đầu phát điên!
Thịt dê, ngộ độc do đâu?
Chỉ vì dưa hấu, xen vào bữa ăn!
Ba ba ăn với dền, sam
Bụng đau quằn quại, khó toàn vẹn thân!
Động kinh, chứng bệnh rành rành?
Là do thịt lợn, rang chung ấu Tầu!
Chuối hột ăn với mật, đường?
Bụng phình, dạ trướng, dọc đường phân rơi!
Thịt gà, rau cải có câu?
Âm dương, khí huyết thoát vào hư vô!

Trứng vịt, lẫn tỏi, than ôi?
Ăn vào chắc chết, mười mươi rõ ràng!
Cải thìa, thịt chó xào vô?
Ăn vào, đi tả, hôn mê khôn lường!
Sữa bò, cam, quýt, bưởi, chanh?
Ăn cùng một lúc, liên thanh sấm rền!
Quả lê, thịt ngỗng thường thường?
Ăn vào cơ thể đùng đùng sốt cao!
Đường đen pha sữa đậu nành?
Đau bụng, tháo dạ, hoành hành suốt đêm!
Thịt rắn, kị củ cải xào?
Ăn vào, sao thoát lưỡi đao tử thần!
Nôn mửa, bụng dạ không yên?
Vì do hải sản ăn liền trái cây!
Cá chép, cam thảo, nhớ rằng?
Ăn chung, trúng độc, không cần hỏi tra!
Nước chè, thịt chó no say?
Thỉnh thoảng như thế, có ngày ung thư!
Chuối tiêu, môn, sọ phiền hà?
Ruột đau quằn quại, như là dao đâm!
Khoai lang, hồng, mận ăn vô?
Dạ dày viêm loét, tổn hư tá tràng!


Ai ơi, khi chưa dọn mâm?
Nhắc nhau nấu nướng, sai lầm hiểm nguy!
Giàu Vitamin C chớ có tham (1)
Nấu cùng ốc, hến, cua, tôm, nghêu, sò!
Ăn gì? ăn với cái gì?
Là điều cần nhớ, nên ghi vào lòng!
Chẳng may ăn phải, vài giờ?
Chúng tạo chất độc bảng A chết người!
Quý nhau mời tiệc lẽ thường!
Thức ăn tương phản, trăm đường hại nhau!

(1) Các loại thực phẩm giàu Vitamin C không được nấu, ăn cùng các loài nhuyễn thể.

Saturday, August 11, 2007

Biển Số Xe

Để dễ phân biệt khi lái xe trên đường tôi xin liệt kê một số quy định về biển số lưu hành trên lãnh thổ VN

1./ Màu xanh chữ trắng là biển xe của các cơ quan hành chính sự nghiệp:
- Trực thuộc chính phủ thì là biển xanh 80
- Các tỉnh thành thì theo số của các tỉnh thành tương ứng (xem phần dưới)
2./ Màu đỏ: Cấp cho xe quân đội, xe của các doanh nghiệp quân đội là biển 80 màu trắng.
Biển số quân đội với 2 chữ cái đầu tiên là viết tắt của:
A=Quân đoàn, ví dụ AA là Quân đoàn 1, AB là Quân đoàn 2
B=Bộ tư lệnh, ví dụ BT là BTLtăng thiết giáp, BD là BTLđặc công, BH là BTLhóa học.
H=Học viện
K=Quân khu, ví dụ KA Quân khu 1, KB quân khu 2, KT quân khu Thủ đô
T=Tổng cục, TC tổng cục chính trị, TH Tổng cục Hậu cần
Q=Quân chủng, QP qc phòng không, QK quân chủng không quân
(các chữ viết nghiêng không chính xác đâu nhé, bác nào có quy định chính xác thì bổ xung)
3./ Màu vàng: Cấp cho xe thuộc bộ tư lệnh biên phòng (lâu rồi không thấy không biết đã thay đổi chưa)
4./ Màu trắng với 2 chữ và năm số là biển cấp cho các đối tượng có yếu tố nước ngoài.
NG là xe ngoại giao
NN là xe của các tổ chức, cá nhân nước ngoài
3 số ở giũa là mã quốc gia, 2 số tiếp theo là số thứ tự
xe số 80 NG xxx-yy là biển cấp cho các đại sứ quán, thêm gạch đỏ ở giữa và 2 số cuối là 01 là biển xe của tổng lãnh sự (bất khả xâm phạm) riêng biển này khi thay xe thì giữ lại biển để lắp cho xe mới.


Màu trắng cấp cho tư nhân và doanh nghiệp, 2 số đầu theo thứ tự các tỉnh, 4 số cuối là số thứ tự cấp ngẫu nhiên nhưng có thể “xin” nếu thích số đẹp

Quy định biển số của 64 tỉnh thành:

11 - Cao Bằng
12 - Lạng Sơn
13 - Bắc Ninh và Bắc Giang (trước kia là tỉnh Hà Bắc, hiện đã bỏ nhưng còn một số xe cũ vẫn để biển này)
14 - Quảng Ninh
15,16 - Hải Phòng
17 - Thái Bình
18 - Nam Định
19 - Phú Thọ
20 - Thái Nguyên
21 - Yên Bái
22 - Tuyên Quang
23 - Hà Giang
24 - Lào Cai
25 - Lai Châu
26 - Sơn La
27 - Điện Biên
28 - Hòa Bình
29,30,31,32 - Hà Nội
33 - Hà Tây
34 - Hải Dương
35 - Ninh Bình
36 - Thanh Hóa
37 - Nghệ An
38 - Hà Tĩnh
43 - Đà Nẵng
47 - Đắc Lắc
48 - Đắc Nông
49 - Lâm Đồng
50 đến 59 - TP. Hồ Chí Minh
60 - Đồng Nai
61 - Bình Dương
62 - Long An
63 - Tiền Giang
64 - Vĩnh Long
65 - Cần Thơ
66 - Đồng Tháp
67 - An Giang
68 - Kiên Giang
69 - Cà Mau
70 - Tây Ninh
71 - Bến Tre
72 - Bà Rịa - Vũng Tàu
73 - Quảng Bình
74 - Quảng Trị
75 - Huế
76 - Quảng Ngãi
77 - Bình Định
78 - Phú Yên
79 - Khánh Hòa
80 - Các đơn vị kinh tế thuộc TW (hàng không)
81 - Gia Lai
82 - KonTum
83 - Sóc Trăng
84 - Trà Vinh
85 - Ninh Thuận
86 - Bình Thuận
88 - Vĩnh Phúc
89 - Hưng Yên
90 - Hà Nam
92 - Quảng Nam
93 - Bình Phước
94 - Bạc Liêu
95 - Hậu Giang
97 - Bắc Cạn
98 - Bắc Giang
99 - Bắc Ninh


ĐỐI VỚI HCM
A: Q.1 (cũ)
B: Q.3 (cũ)
C: Q.4 (cũ)
D: Q.10 (cũ)
E: Nhà Bè
T: Q1
F: Q3
Z: chẵn là Q4; lẻ là Q7
H: Q5
K: Q6
L: Q8
M: Q11
N: Bình Chánh
P: Tân Bình
R: Phú Nhuận
S: Bình Thạnh
U: Q10
V: Gò Vâp
X: Thủ Đức, Q2,Q9
Y: Q12, Hóc Môn và Củ Chi


Theo tên địa danh (thứ tự ABC) thì nó như thế này :

An Giang 67
Bà Rịa - Vũng Tàu 72
Bạc Liêu 94
Bắc Giang 98
Bắc Kạn 97
Bắc Ninh 99
Bến Tre 71
Bình Dương 61
Bình Định 77
Bình Phước 93
Bình Thuận 86
Cà Mau 69
Cao Bằng 11
Cần Thơ 65
Đà Nẵng 43
Đắc Nông 48
Đắk Lắk 47
Điện Biên
Đồng Nai 60
Đồng Tháp 66
Gia Lai 81
Hà Giang
Hà Nam 90
Hà Nội 29-32
Hà Tây 33
Hà Tĩnh 38
Hải Dương 34
Hải Phòng 15.16
Hậu Giang 95
Hoà Bình 28
Hưng Yên 89
Kiên Giang 68
Kon Tum 82
Khánh Hoà 79
Lai Châu 27
Lạng Sơn 12
Lào Cai 24
Lâm Đồng 49
Long An 62
Nam Định 18
Ninh Bình 35
Ninh Thuận 85
Nghệ An 37
Phú Thọ 19
Phú Yên 78

Quảng Bình: 73
Quảng Nam 92
Quảng Ninh 14
Quảng Ngãi 76
Quảng Trị 74
Sóc Trăng 83
Sơn La 26
Tây Ninh 70
Tiền Giang 63
Tp. Hồ Chí Minh 50-59
Tuyên Quang 21
Thái Bình 17
Thái Nguyên 20
Thanh Hoá 36
Thừa Thiên - Huế 75
Trà Vinh 84
Vĩnh Long 64
Vĩnh Phúc 88
Yên Bái 23
Cà Mau 69


Biển đỏ của Bộ Quốc Phòng


AT ... Binh đoàn 12

AD ... Quân Đoàn 4 , Binh đoàn cửu long

BC ... Binh chủng Công Binh

BH ... Binh chủng hoá học

BT ... Binh chủng thông tin liên lạc

BP .... Bộ tư lệnh biên phòng

HB ... Học viện lục quân

HH ...Học viện quân y

KA .. Quân khu 1

KB ... Quân khu 2

KC ... Quân khu 3

KD ... Quân khu 4

KV ... Quân khu 5

KP ... Quân khu 7

KK ... Quân khu 9


PP... các quân y viện

QH ... Quân chủng hải quân

QK , QP ... Quân chủng phòng không không quân

TC ... Tổng cục chính trị

TH ... tổng cục hậu cần

TK .... Tổng cục công nghiệp quốc phòng

TT ... Tổng cục kỹ thuật

TM ... Bộ tổng tham mưu


Những xe mang biển 80 gồm có:

Các Ban của Trung ương Đảng; Văn phòng Chủ tịch nước; Văn phòng Quốc hội; Văn phòng Chính phủ; Bộ Công an; Xe phục vụ các đồng chí uỷ viên Trung ương Đảng công tác tại Hà Nội và các thành viên Chính phủ; Bộ ngoại giao; Viện kiểm soát nhân dân tối cao; Toà án nhân dân tối cao; Đài truyền hình Việt Nam; Đài tiếng nói Việt Nam; Thông tấn xã Việt Nam; Báo nhân dân; Thanh tra Nhà nước; Học viện Chính trị quốc gia; Ban quản lý Lăng, Bảo tàng, khu Di tích lịch sử Hồ Chí Minh; Trung tâm lưu trữ quốc gia; Uỷ ban Dân số kế hoạch hoá gia đình; Tổng công ty Dầu khí Việt Nam; Các đại sứ quán, tổ chức quốc tế và nhân viên;Người nước ngoài;Uỷ ban Chứng khoán Nhà nước; Cục Hàng không dân dụng Việt Nam; Kiểm toán nhà nước

--Thấy bài này cũng dở hơi thật, chắc là để tra cứu về sau :-))--

Suy nghĩ về nghề nghiệp

 Trong bài viết trước, tôi đã cố gắng mô tả một số khía cạnh của nghề lập trình viên, nhưng quên nêu lên luận điểm quan trọng nhất: vì sao lại như vậy và chúng ta phải làm thế nào đây?
Ta sẽ đi đến đâu từ vị trí này?
Nào, trước hết chúng ta bắt đầu bằng câu hỏi:
Chúng ta sẽ được làm gì khi tham gia vào một công ty phần mềm?
Quan niệm phổ biến hiện nay nói rằng bạn sẽ bắt đầu ở vị trí thấp nhất là một lập trình viên (programmer, hoặc là developer, hoặc coder, hoặc tester, hoặc technician). Ở đó bạn cần hoàn thành tốt các công việc được giao bằng nỗ lực cá nhân. Nếu làm tốt, bạn sẽ tiến lên làm lãnh đạo nhóm (team leader, hoặc senior developer), khi đó công việc chuyên môn được chia ra, bạn chỉ làm những thứ khó nhất và quan trọng nhất; còn đối với những việc dễ và thường lập đi lập lại, bạn sẽ chỉ dẫn những người lập trình viên ở bên dưới thực hiện. Lên một mức cao hơn, bạn sẽ được làm quản lý dự án (nếu bạn có thiên hướng về quản lý) hoặc sẽ làm trưởng phòng kỹ thuật (nếu bạn có thiên hướng về chuyên môn). Lúc này bạn sẽ dành phần lớn thời gian cho việc lập kế hoạch, giao việc, kiểm soát, sử dụng người, đào tạo,... Tiếp tục lên cao nữa, bạn sẽ được tham gia vào ban lãnh đạo, nơi bạn sẽ chịu trách nhiệm định hướng, phân tích cơ hội, thách thức,... Và cứ thế tiếp tục lên cao nữa.

Tôi nghe người ta mô tả về nấc thang nghề nghiệp trên ngay từ khi bước chân vào khoa Công nghệ thông tin trường Đại học Bách Khoa. Lúc tôi đi dự phỏng vấn ở các công ty phần mềm, người ta lại nói về nó. Khi tôi đã đi làm và trong các buổi đánh giá thành tích (performance appraisal), người ta cũng lại nói về nó. Đến khi tôi rời khỏi công ty, người ta vẫn lại nói về nó. Cho đến gần đây khi tôi có dịp trở lại trường đại học Bách Khoa, tôi lại vẫn thấy người ta tiếp tục nói về nó!
Tôi thấy quan niệm đó có gì đó mẫu thuẫn và hơi buồn cười. Vì sao vậy? Tôi xin nêu ra một số lý do sau.

1) Vị trí phía trên không phải là hình thức cao hơn của vị trí phía dưới
Điều kỳ diệu nhất của con người so với những sinh vật khác là khả năng tiến hóa và phát triển. Chúng ta biết rằng các loài đều tiến hóa từ hình thức cấp thấp lên hình thức cấp cao. Người ta gọi đó là một phần của sự phát triển.
Nhưng nghề nghiệp của chúng ta thì lại không phát triển theo cách như vậy được. Thử lấy ví dụ về công việc của người kiểm thử phần mềm (tester) và lập trình viên. Rất nhiều người quản lý mắc phải sai lầm thô thiển khi cho rằng lập trình viên là “hình thức cao hơn” của tester. Điều đó có nghĩa là, nếu một nhân viên hơi yếu về kỹ năng lập trình, cách tốt nhất là đưa người đó vào vị trí tester. Đến khi nào người đó thể hiện tương đối tốt công việc của tester, ta sẽ thăng cấp cho người đó lên vị trí lập trình viên.
Thực sự thì tester và lập trình viên đòi hỏi hai loại người hoàn toàn khác nhau. Những người lập trình viên giỏi là những người đặc biệt yêu thích sự chặt chẽ, sự hiệu quả, và những vấn đề hóc búa (có thể đọc cuốn “Làm thế nào để dịch chuyển núi Phú Sĩ?” để biết rõ những người lập trìnn viên xuất sắc nhất thế giới thích giải quyết những câu đố hóc búa cỡ nào; tuy nhiên chú ý là bản dịch sang tiếng Việt hơi bị kém.) Khả năng đó giúp cho họ hiểu được một bài toán trừu tượng và cụ thể hóa nó bằng các dòng lệnh máy tính trong thời gian ngắn nhất, với độ chính xác cao nhất.
Nhưng nếu có dịp gặp gỡ những tester xuất sắc, bạn sẽ thấy họ hoàn toàn khác biệt. Họ đặc biệt giỏi trong các bài toán tổ hợp (vd: với những điều kiện này thì có bao nhiêu tình huống có thể xảy ra); họ rất ghét phải làm đúng theo một quy trình các bước đã định sẵn (họ luôn tò mò chuyện gì sẽ xảy ra nếu ta bỏ qua bước này, nếu ta đổi ngược thứ tự hai bước kế tiếp nhau); và họ có một niềm đam mê, có thể nói là đến mức bệnh hoạn, trong việc tìm ra chỗ sai sót của mọi việc (những tester xuất sắc luôn vui mừng vì chứng minh sản phẩn bị lỗi, và cảm thấy rất khó chịu khi phải chấp nhận rằng sản phẩm không còn lỗi, trong khi người bình thường thì ngược lại).
Điều đấy cho thấy rằng không có dấu hiệu gì để bảo đảm một tester xuất sắc sẽ có thể trở thành một lập trình viên xuất sắc. Cũng không có lý do gì để cho rằng lập trình là công việc đòi hỏi kỹ năng cao hơn so với kiểm thử.
Cũng cách nhìn nhận như vậy, ta sẽ thấy rằng system analysis không phải là hình thức cao hơn của developer, manager không phải là hình thức cao hơn của system analysis, và director không phải là hình thức cao hơn của manager,... Ở mỗi cặp so sánh như vậy, thành công ở vị trí đầu tiên không thể bảo đảm sẽ thành công ở vị trí tiếp theo.
Để dễ hình dung, chúng ta hãy nói đến bóng đá. Hồi còn nhỏ, tôi và các bạn vẫn có suy nghĩ ấu trĩ giống như trên khi chơi bóng đá. Những đứa giỏi nhất (hoặc có uy nhất) sẽ được đá ở trên hàng tiền đạo, kém hơn một ít thì đã ở giữa làm tiền vệ, ai không có chút khéo léo và khả năng thì cho làm hậu vệ, còn đứa nào tệ nhất thì đẩy xuống làm thủ môn.
Đội bóng đó đã thi đấu thế nào? Hoàn toàn thất bại. Chúng tôi có thủ môn tầm thường, các hậu vệ tầm thường, tiền vệ cũng tầm thường, và tiền đạo cũng tầm thường nốt. Ai cũng không cảm thấy thoải mái ở vị trí của mình cả, nghĩ rằng mình không thể phát huy hết khả năng ở đây. Vì vậy chẳng ai thực sự thi đấu cả, nhất là những đứa phía dưới. Đứa nào cũng hau háu lao lên để ghi bàn hoặc thể hiện kỹ thuật cá nhân, mong có lúc nào đã sẽ được nhìn nhận lại để được xếp ở vị trí phía trên.
Rất nhiều công ty phần mềm đang ở vào tình trạng giống như đội bóng của chúng tôi trước kia. Hiện tượng là khác nhau, nhưng bản chất của vấn đề là một.

2) Một cuộc đua vô nghĩa
Khi thiết kế ra những nấc thang nghề nghiệp kia, người ta đã vô tình đẩy mọi nhân viên vào một cuộc đua vô nghĩa và rất thiếu tính nhân bản. Tất cả những người mới bắt đầu sẽ đứng ở nấc thang thấp nhất. Trong những người này, ai giỏi hơn sẽ được bước lên nấc thang cao hơn. Nấc thang càng ở trên cao thì chỗ cho những người ở đó cũng càng ít đi. Bạn nghĩ sao? Một sự canh tranh rất tốt cho sự phát triển?
Nhìn bề ngoài thì có vẻ như vậy. Nhưng thực sự bên trong thì không giống như vậy. Hãy nghe câu chuyện của hai người sau đây để có thể hiểu vì sao như vậy.
Anh K. là một lập trình viên xuất sắc khi vào làm cho công ty phần mềm X. Anh có một niềm đam mê mãnh liệt với công việc lập trình, và chỉ trong nửa năm tài năng đặc biệt của K. đã được mọi người thừa nhận. Manager của K., lo lắng rằng có thể mất K. vào các công ty khác và cũng muốn giúp K. phát triển nghề nghiệp, liền đề nghị thăng chức cho K. lên vị trí trưởng nhóm lập trình. Vẫn với đà tiến triển như vậy, sau gần hai năm K. lại bước thêm lên được nấc thang cao hơn nữa: project manager. Mọi chuyện tồi tệ bắt đầu từ đây. Ở vị trí này, K. sớm nhận ra mình thiếu quá nhiều thứ để trở thành nhà lãnh đạo giỏi: kiến thức, kinh nghiệm, tài năng,... K. cảm thấy mọi thứ đều trì trệ. K. cảm thấy bị lạc lối. K. cảm thấy không còn nhiệt tình khi làm công việc hiện tại nữa. K. cảm thấy công việc thật bế tắc. Dù lãnh đạo công ty đã tạo điều kiện cho K. tham dự các khóa đào tạo về quản lý, K. vẫn không thấy tình hình khá hơn. Kiến thức có thể học được, kinh nghiệm có thể tích lũy theo thời gian, nhưng như vậy thì chưa đủ. K. hiểu rằng mình không có tài năng lãnh đạo: anh không có khả năng trình bày tốt, không có khả năng ra quyết định khi không có đầy đủ thông tin,...

Cấp trên động viên K. rằng nếu cố gắng thì K. sẽ sớm khắc phục được những khiếm khuyết đó. Nhưng K. thì không tin rằng như vậy. K. hiểu rằng mình thiếu yếu tố cơ bản nhất để làm được những điều đó: K. không hề có sự đam mê công việc quản lý. Không có đam mê, anh không thể thấy được mình muốn gì, sẽ đi về đâu, và không hề có đủ sức mạnh để vượt qua những khó khăn và cám dỗ xung quanh. Đào tạo hoặc kinh nghiệm thì không thể giúp gì để tạo ra niềm đam mê.
K. cảm thấy thời gian đang kéo dài ra. K. cảm thấy chán nản với công việc. K. cảm thấy không hài lòng với nấc thang hiện nay mình đang đứng. K. muốn có sự mới mẻ, tiến bộ và phát triển. Ban lãnh đạo thấy điều đó và lại động viên: K. cần cố gắng hoàn thiện một số mặt nữa để có thể rời nấc thang hiện tại và bước lên nấc thang cao hơn nữa.
Và K. thấy thất vọng tràn trề. Không, anh không còn muốn bước lên nấc thang kế tiếp nữa. Ngay cả nấc thang cao nhất ở trên cùng cũng không còn hấp dẫn đối với anh nữa. Anh đã bước qua nhiều nấc thang trong thời gian quá ngắn để rồi chợt nhận ra rằng mình đã bước đi quá xa. Càng lúc anh càng xa rời những việc anh yêu thích nhất, những việc mà anh có thể phát huy hết khả năng của mình, những việc luôn kích thích anh phát triển và học hỏi nhiều hơn. Đáng buồn thay, đó là những công việc ở nấc thang phía dưới nơi anh đứng.
Nhưng K. không thể bước xuống được. Không ai có thể từ vị trí project manager lại chuyển xuống làm developer được. Và K. cũng không muốn bước xuống nữa. Ở những nấc thang phía dưới giờ chỉ còn lại những người có khả năng lập trình tầm thường và khả năng lãnh đạo cũng tầm thường, những người không có chút đam mê với công việc, những người cũng mất phương hướng như anh.
K. không biết đi đến đâu từ vị trí hiện tại của mình. Bi kịch của K. là rất phổ biến, và cũng chính vì vậy mà tôi lấy đó làm tiêu đề của bài viết.
Cái hệ thống phát triển nghề nghiệp trên đã tàn nhẫn đẩy K. và những người khác vào một cuộc đua hoàn toàn vô nghĩa cho chính bản thân họ. Nó luôn thúc mọi người tiến lên và tiến lên một cách mù quáng; càng bước lên cao, họ càng nhận ra nó thật vô nghĩa đối với bản thân. Cái gì vô nghĩa với từng nhân viên thì sớm muộn cũng sẽ hoàn toàn vô nghĩa với công ty.
K. sẽ không bước lên nấc thang kế tiếp, dù công ty có làm mọi cách. Anh cũng sẽ không bước xuống nấc thang bên dưới. Và anh chỉ có một chọn lựa thực sự: nhảy ra khỏi cái thang đó.
Câu chuyện thứ hai.
T. đã từng là một sinh viên đầy năng động và có khả năng phân tích, đánh giá vấn đề cực kỳ xuất sắc. Cô yêu thích công việc phân tích thiết kế hệ thống và mong muốn theo đuổi nghề đó thật lâu dài. Nhưng khi vào công ty F., người ta đánh giá rằng vì kinh nghiệm lập trình của T. còn ít, nên tốt nhất cô nên bắt đầu từ vị trí tester. Sau một thời gian nếu có tiến bộ, cô sẽ được đưa lên làm lập trình viên, rồi nếu vẫn làm tốt, cô sẽ có đủ khả năng và kinh nghiệm để làm phân tích viên. T. vui vẻ chấp nhận đề nghị này.
Gần hai năm trôi qua và T. vẫn làm tester ở công ty đó. Dĩ nhiên là cô thất vọng. Cô thấy mình bị mắc kẹt ở phía dưới. Người ta vẫn nhắc nhở T. trong những buổi đánh giá nhân viên rằng T. cần vượt qua hai nấc thang trước khi đến được vị trí mình mong muốn. Nhưng T. không thể bước lên được. Chỉ có một số người được bước lên nấc thang kế tiếp từ vị trí hiện tại. Những người sớm phát huy khả năng trong công việc kiểm thử đã bước lên trước T. hết rồi. Cô không thể cạnh tranh với họ được, đơn giản bởi vì khả năng testing của cô không thể bằng họ. Người ta tiếp tục khuyến khích T. nâng cao các kỹ năng và kinh nghiệm testing, lập trình để được trở thành phần tích viên!!! T. thấy buồn cười và mất tự tin. T. không còn thấy kiên nhẫn với công việc và công ty nữa. Gia đình và bạn trai của của cũng không còn kiên nhẫn được nữa. Cũng như K. cô cũng nhảy ra khỏi cái thang đó.
Chúng ta đều biết cái thang và từng nấc thang của nó vô nghĩa như thế nào. Nhưng không ai nói điều đó với chúng ta cả. Chúng ta vẫn vẽ nó ra để động viên nhau, và động viên chính chúng ta. Nhưng không sớm thì muộn, chúng ta sẽ biết nó thật ngốc nghếch.
Nó vô nghĩa vì chẳng có ai có thể bước hết tất cả các bậc, từ bậc thấp nhất lên bậc cao nhất được. Nếu có ai đó có thể làm được điều đó, thì tôi không thể hình dung được một người hoàn hảo đến thế. Tôi đã thử tìm hiểu tiểu sử của rất nhiều những nhân vật kiệt xuất và thành đạt trong lĩnh vực của mình, và nhận ra rằng không có ai hoàn hảo đến vậy.
Nó vô nghĩa bởi vì nó ép chúng ta vào một cuộc đua mà cuối cùng tất cả những người tham gia đều là kẻ bỏ cuộc. Nó buộc chúng ta nếu muốn phát triển thì phải tiến lên. Khi tiến lên có nghĩa chúng ta phải rời bỏ vị trí mà chúng ta ưa thích và có thể tiến bộ, để bước vào một địa hạt mà chúng ta hoàn toàn lạ lẫm và không có dấu hiệu gì cho thấy sẽ tiến bộ.
Những người trong ngành đều đã được nghe về chuyện của K. và T., nhưng không biết kết thúc của câu chuyện là thế nào. Tôi cũng không biết bây giờ họ ra sao. Một số người nói rằng sau khi nhảy khỏi cái thang đó, K. trở thành một lập trình viên tự do. Người khác nói rằng K. đã đổi nghề. Có người thì thấy T. lập gia đình và theo chồng định cư ở nước ngoài rồi học lên cao. Lại có người cho rằng T. đã trở thành nữ chủ doanh nghiệp của riêng mình.
Nhưng tôi tin rằng, dù ở nơi nào đó, và dù đang làm nghề gì, nếu được hỏi về câu chuyện những nấc thang nghề nghiệp, cả hai sẽ đều cười và nói rằng không bao giờ muốn trở lại với nó nữa.

3) Triệt tiêu những cá nhân xuất sắc
Dĩ nhiên cũng có một số người có thể trèo lên những nấc thang thật cao trong một thời gian rất ngắn. Hiện nay ở Việt Nam điều đó ngày càng xuất hiện nhiều. Chúng ta không còn thấy lạ nếu biết được có người chưa đầy 30 tuổi đã trở thành senior manager, thậm chí là director của những công ty lớn.
Trở thành senior manager khi chưa đầy 30 tuổi có nghĩa là gì?
Có nghĩa là người đó chỉ cần trải qua chừng 1-2 năm ở mỗi nấc thang: developer, team leader, manager,... (Dĩ nhiên có một số ít người đã đi làm từ trước khi tốt nghiệp đại học, nhưng đó không phải là đa số) trước khi bước được lên nấc thang kế tiếp.
Tôi thấy nghi ngờ về điều này. Có lẽ ở Việt Nam chúng ta đã quá dễ dãi trong việc đánh giá năng lực con người. Tôi may mắn có dịp biết được một số lập trình viên làm việc trong các công ty ở Mỹ (họ là công ty đối tác của công ty tôi), và đã từng bị sốc khi biết rằng họ đều ngoài 50 tuổi. Họ làm lập trình viên đã được hơn 20 năm, có nghĩa là tuổi nghề của họ còn lớn hơn tuổi đời của tôi! Ồ, đừng nghĩ rằng họ là những nhân viên kém cỏi nên mới ở mãi vị trí đó. Xét về năng lực, kinh nghiệm và kiến thức, có lẽ tôi chưa quen ai ở Việt Nam có thể sánh được với họ.
Nhân viên ở Nhật cũng cần 10 đến 15 năm làm công việc chuyên môn trước khi được xem xét để thăng chức. Ở Microsoft, lập trình viên cũng có 4-5 năm làm việc trở lên.

Trong nghiên cứu mang tên Dự án Phát triển tài năng, tiến sĩ Benjamin Bloom của trường đại học NorthWestern đã tìm hiểu quá trình phát triển của những cá nhân xuất sắc trong nhiều lĩnh vực khác nhau. Kết luận được ông đưa ra là những người đó trung bình mất từ 10 đến 18 năm để đạt đến thành tựu cao nhất trong lĩnh vực của mình. Nghĩa là ngay cả những cá nhân kiệt xuất nhất trên thế giới (nghiên cứu đó đánh giá họ có trình độ world-class), cần không dưới 10 năm để đạt đến đỉnh cao trong lĩnh vực của họ. Chú ý rằng lập trình viên, quản lý, hoặc kinh doanh là những lĩnh vực hoàn toàn khác nhau. Nghiên cứu của tiến sĩ Benjamin không hề nói rằng cần mất trên 10 năm để con người vươn lên vị trí lãnh đạo cao nhất.

Đây là một sự tai hại nữa của cái thang nghề nghiệp. Nó khiến cho chúng ta không thấy được đỉnh cao trong từng công việc, ngược lại nó làm cho chúng ta vội vã tìm cách thể hiện mình vừa đủ tốt trong nấc thang hiện tại để được bước lên cao. Và đến lúc nào đó, như anh K. chẳng hạn, chúng ta sẽ sớm nhận ra chúng ta đã bước đi quá xa, đến nỗi chúng ta không thể quay lại, đồng thời chúng ta đã không còn hứng thú gì nữa với những nấc thang phía trên nữa. Cái gì đến quá dễ thì ra đi cũng dễ dàng như vậy.

Có thể đây là sản phẩm của những người làm công tác nhân sự chăng? Trong nỗ lực tìm ra cách giúp mọi nhân viên phát triển nghề nghiệp, họ đã vô tình bắt mọi người phải leo thang! Và sau quá trình leo thang mệt mọi như vậy, chúng ta sẽ thấy một số ít người ở trên cao có khả năng làm tốt được nhiều việc, nhưng chẳng có việc gì xuất sắc. Còn phần lớn mọi người thì ở bên dưới, bất mãn và buồn chán vì không thấy mình tiến bộ. Những người ở giữa thì hoang mang và mất phương hướng.

Bạn cần chú ý cách dùng từ ở đây, cần phải thấy được sự khác biệt giữa tốt (good) và xuất sắc (excellent, hoặc great). Tôi tin một số người chỉ cần mất 1-2 năm để làm tốt một số việc nào đó, nhưng để đạt được mức độ xuất sắc thì không thể.

Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu càng về sau chúng ta càng có ít những người xuất sắc, những người giữ vị trí hàng đầu trong lĩnh vực của họ. Thiếu những người đó, chúng ta sẽ không thể phát triển xa được. Tôi cũng không ngạc nhiên nếu một ngày nào đó, mọi người lại tiếp tục xuýt xoa về loạt bài báo: những người leo thang số 1 Việt Nam. Có những người leo thang như vậy, chúng ta sẽ mãi ì ạch thua xa những nước khác.

Điều này sẽ rất khó thay đổi, vì càng ngày càng có nhiều người tham gia vào cuộc đua leo thang. Và những nấc thang thì càng lúc càng nhiều ra. Tôi được biết có công ty lúc mới thành lập thì chỉ có 3 nấc thang: developer, team leader, và boss. Nhưng sau đó thì họ có thêm nấc manager ở giữa team leader và boss. Rồi consultant ở giữa team leader và manager. Rồi senior developer ở giữa developer và team leader. Rồi thêm senior manager. Lần gần đây nhất khi xem trên website của công ty thì tôi thấy đã có thêm director. Tôi nghĩ số nấc thang sẽ không dừng lại ở đây.

Đây là điều rất nguy hiểm. Với sự phát triển vô độ như vậy, chẳng mấy chốc các công ty sẽ giống như một anh chàng ốm nhách và cao kêu. Ai cũng được quản lý một số người phía dưới của mình. Tướng nhiều nhưng quân thì ít. Một số người bên dưới phải lao động vất vả cho số lượng rất nhiều người bên trên. Quá nhiều người tầm thường ở các cấp quản lý trung gian. Mọi người sẽ phí nhiều thời gian cho việc họp hành, báo cáo, kế hoạch, đánh giá, khen thưởng,... nên sẽ ít thời gian cho những công việc thực tế (viết code, kiểm tra, tạo quan hệ tốt với khách hàng,...)

Chúng ta nên làm gì?

Chúng ta có 2 cách tiếp cận để giải quyết những vấn đề trên. Cả 2 cách đều được lấy từ cuốn sách Peopleware mà tôi đã từng giới thiệu, cùng với cuốn sách “First Break All The Rules” – một cuốn sách mà những người làm quản lý và nhân sự nên đọc. Tôi viết bài viết này cũng là nhờ lấy thông tin từ 2 cuốn sách trên.

Cách thứ 1: tôi gọi là “sửa chữa nhẹ”. Chúng ta sẽ điều chỉnh lại những ảnh hưởng của cái thang theo hướng tích cực.

Cách thứ 2: tôi gọi là “làm lại hoàn toàn”. Tôi sẽ trình bày về cách này ở phần sau.
Sửa chữa nhẹ có nghĩa là chúng ta tạm chấp nhận sự tồn tại của cái thang, nhưng sẽ “tùy biến” nó lại một chút. Quan điểm thông thường bảo rằng chúng ta chỉ được phép tiến lên trên cái thang (hoặc có thể rẽ trái hay phải tùy theo chúng ta có thiên hướng quản lý hay kỹ thuật, nhưng cuối cùng thì cũng phải đi lên). Vậy thì chúng ta sẽ thêm một lựa chọn nữa khi leo thang: nếu ai không thích leo lên trên thì có thể leo ngang!

Nghĩa là mỗi người sẽ được khuyến khích đi sâu vào lĩnh vực mà họ đang làm. Không nhất thiết phải giỏi mọi thứ trong thời gian ngắn mới được đánh giá cao, thay vì vậy mỗi người cần tìm cái mình thích nhất và có khả năng nhất, rồi tập trung phát triển để mình trở nên xuất sắc nhất trong lĩnh vực đó.

Sau đây tôi sẽ trình bày cụ thể chúng ta sẽ cần làm thế nào và hệ quả sẽ ra sao.

1) Trả lương theo đúng năng lực
Chắc chắn những gì tôi trình bày ở trên sẽ khiến bạn phải nghi ngờ ngay: thực tế tuy phũ phàng nhưng nó phải là như vậy. Manager thì quan trọng hơn developer nên lương cũng cao hơn developer. Vì vậy ai cũng muốn thăng tiến để làm manager. Suy cho cùng thì ai lại chẳng muốn địa vị cao và lương cao!

Đúng vậy, tìm một manager tốt thì khó hơn rất nhiều so với tìm được developer tốt. Để trở thành manager tốt thì cũng cần nhiều thời gian, nhiều kỹ năng hơn, nhiều kinh nghiệm hơn, cho nên lương trung bình của manager phải cao hơn lương trung bình của developer.
Nhưng sẽ thật sai lầm nếu cho rằng lương của mọi manager đều phải cao hơn lương của mọi developer. Nếu công ty trả lương dựa trên nấc thang mà nhân viên đang đứng, thì không sớm thì muộn mọi nhân viên sẽ cũng xô đẩy nhau vào cuộc đua leo thang không có kết thúc hậu.
Trở lại câu chuyện bóng đá một chút. Thật ra ngay cả những đứa nhỏ cũng hiểu làm tiền đạo thì có giá hơn làm hậu vệ. Tiền đạo ít khi thi đấu đủ 90 phút, lại chạy ít hơn, nhưng lúc nào cũng nhận lương cao hơn, giá trị chuyển nhượng cũng cao hơn, và luôn được hâm mộ hơn so với hậu vệ. Vậy thì ai lại muốn làm hậu vệ?

Câu trả lời là có. Đó là những hậu vệ xuất sắc. Thể thao, đặc biệt là bóng đá, có một hệ thống lương bổng tốt mà những ngành khác nên học tập. Nó khuyến khích những hậu vệ giỏi luôn nỗ lực để xuất sắc hơn, thay vì cắm cúi rèn luyện để trở thành những tiền đạo trung bình. Họ hiểu rằng làm hậu vệ xuất sắc thì lương cao hơn làm tiền đạo trung bình. Dĩ nhiên, họ cũng hiểu ở cùng trình độ cao như họ thì những đồng nghiệp trên hàng tiền đạo sẽ có lương cao hơn, hợp đồng quảng cáo nhiều hơn, khả năng đạt giải thưởng (như Quả bóng vàng chẳng hạn) cũng sẽ lớn hơn. Nhưng điều đó không làm họ quan tâm, bởi vì họ hiểu rằng mình sinh ra không phải để làm tiền đạo xuất sắc.

Tương tự như vậy, trong bóng đá thì lương trung bình của huấn luyện viên luôn cao hơn lương trung bình của cầu thủ. Mourinho có mức lương mà rất nhiều cầu thủ ở Chelsea phải thèm muốn. Các cầu thủ Việt Nam hẳn sẽ phải e dè trước mức lương của ông Riedl. Nghề huấn luyện viên cũng có tuổi thọ cao hơn nghề cầu thủ.

Nhưng chẳng có mấy cầu thủ muốn kết thúc sự nghiệp cho nhanh để trở thành huấn luyện viên. Bởi vì trở thành cầu thủ xuất sắc đối với họ thì khả thi hơn, và khi đó họ cũng có thu nhập cao hơn so với việc trở thành huấn luyện viên làng nhàng.

Chúng ta nên làm như vậy trong ngành phần mềm. Chúng ta vẫn giữ những nấc thang như vậy, nhưng sẽ trả lương sao cho những người xuất sắc ở nấc thang bên dưới sẽ có lương cao hơn so với những người bình thường ở nấc thang bên trên.

Lấy ví dụ ở công ty Merrill Lynch. Theo như tác giả Marcus Buckingham và Curt Coffman của cuốn sách “First Break All The Rules” thì lương cao nhất mà một người cố vấn tài chính có thể nhận được là 500 ngàn đô la một năm. Trong khi đó, lương thấp nhất của một giám đốc chi nhánh (vị trí cao hơn so với cố vấn tài chính) chỉ là 150 ngàn đô la. Vì vậy, nếu một cố vần tài chính giỏi muốn được thăng chức, anh/chị ấy phải chấp nhận rủi ro sẽ bị lương thấp hơn đi rất nhiều. Dĩ nhiên, ở khía cạnh còn lại, nếu trở thành giám đốc chi nhánh xuất sắc, lương của họ có thể lên đến hàng triệu đô la. Cuộc chơi rất công bằng.

Các cầu thủ xuất sắc hoặc cầu thủ gạo cội cũng phải cân nhắc rất nhiều khi chuyển sang nghề huấn luyện viên. Bởi vì ngay lập tức họ sẽ bị giảm lương so với khi làm cầu thủ. Nguyên tắc này khuyến khích những người giỏi trở nên giỏi hơn, và loại bớt những người chỉ nhằm vào thu nhập cao mà không cần tài năng ra khỏi cuộc chơi.

Cũng có nhiều người phải đối cách làm này. Họ nghĩ rằng cách làm hiện tại đỡ tốn kém hơn. Trả nhiều cho manager (có số người ít) và trả ít cho developer (có số người nhiều hơn) thì sẽ tiết kiệm hơn so với làm ngược lại. Họ nghĩ rằng chỉ cần manager giỏi thì cũng có thể quản lý được một tập thể developer trung bình.

Một tập thể developer trung bình thì kết quả cuối cùng sẽ là trung bình, cho dù manager có là ai. Người manager sẽ phải mất nhiều thời gian để “hốt” những hậu quả và sai sót mà những developer để lại. Họ sẽ giẫm lên chân nhau. Một số người, đặc biệt là manager, thậm chí phải dành thời gian để lao vào coding thay cho những người không có khả năng. Cơn ác mộng này hẳn ai trong chúng ta cũng từng một lần biết qua.

Nếu một manager xuất sắc mà tập thể thì kém cỏi, kết quả sẽ thế nào? Không khó phải đoán, vì kinh nghiệm cho thấy kết quả của tập thể đó cũng sẽ rất kém cỏi. Điều duy nhất mà manager xuất sắc làm tốt hơn manager kém cỏi trong trường hợp này là dù thất bại, các thành viên cũng vấn thấy vui vẻ vì đã làm việc chung với người manager xuất sắc, vì họ đã học được nhiều điều có ích. Ngược lại, họ sẽ vô cùng tức giận và ganh ghét vì thấy người kém cỏi mà cũng được làm manager.

Khả năng duy nhất mà manager xuất sắc có thể làm là biến một tập thể có tiềm năng trở nên thực sự xuất sắc. Điều này thì manager trung bình hay kém cỏi không thể làm được.
Vì vậy, hãy trả lương cao cho những những developer xuất sắc, và trả lương cao hơn nữa cho những manager xuất sắc; đối với những người còn lại thì trả lương thấp hơn.

2) Mở rộng các nâng thang sang chiều ngang
Phần lớn các công ty phần mềm đều định ra bảng liệt kê các tiêu chí để đánh giá nhân viên. Trong đó, nó sẽ phân biệt rạch ròi đâu là sự khác biệt giữa developer với senior developer, với team leader, với manager, với senior manager. Chẳng hạn, senior developer thì hơn developer ở số năm kinh nghiệm và khả năng truyền đạt. Nhưng rất ít nơi nào có khả năng định nghĩa đâu là sự khác biệt giữa developer kém, đâu là developer trung bình, và đâu là developer xuất sắc.
Đánh giá như vậy thì buồn cười quá. Nếu dựa vào cách làm đó, tôi có thể nói rằng Trần Tiến Anh, cựu thủ môn của đội Thể Công giỏi hơn Ronaldinho nhiều. Ronaldinho chỉ biết đá ở vị trí tiền về tấn công hoặc tiền đạo. Nhưng Trần Tiên Anh thì “tròn trịa” hơn, bắt gôn thì hay, thình thoảng cũng đá được hậu vệ, khi nào có dịp đẩy lên đá tiền đạo cũng ngon lành chẳng kém tiền đạo mấy đội bóng phong trào.

Cách làm hiện nay đang phá hủy nghề nghiệp của tester, developer, và cả team leader, những người ở nấc thang bên dưới. Rất nhiều người làm testing và lập trình hiện nay đang hoang mang và chán nản, vì cho rằng những công việc này chẳng có gì phức tạp cả, ai làm cũng như ai. Là một người say đặc biệt say mê phần mềm và làm phần mềm, tôi không khỏi xót xa vì chuyện này. Ngay cả những người dọn dẹp phòng trong các khách sạn cũng hiểu được thế nào là người làm giỏi, thế nào là người làm dở, vậy mà chúng ta không chịu phân biệt đâu là developer giỏi và đâu là developer dở. Mà thật ra ngay cả những vị trí ở trên cũng đang xảy ra tình trạng tương tự đấy thôi.

Chúng ta nên chấm dứt tình trạng so sánh táo và cam, so sánh chó và mèo, so sánh tàu thủy và máy bay. Thay vì vậy, hãy so sánh những con mèo với nhau, chỉ rõ ra được đâu là mèo đẹp, đâu là mèo xấu; nuôi dưỡng và thưởng cho mèo đẹp để nó đẹp hơn, và không bao giờ khuyến khích nó trở thành chó nếu điều đó là không khả thi.

3) Thay đổi công việc phát triển phần mềm
Thực tình tôi cũng phải thừa nhận rằng với công việc phát triển phần mềm hiện nay, rất khó để khuyến khích mọi người phát triển theo chiều ngang được, dù đó là tester, developer, hay manager. Vâng, phần lớn chúng ta làm gia công phần mềm (outsourcing), và khi outsourcing, chúng ta không cần nhiều những developer xuất sắc như nước Mỹ, và về mức độ cũng không cần phải xuất sắc như những người hàng đầu ở Mỹ.

Trong tình hình hiện nay, một số nhỏ những cá nhân xuất sắc ở Việt Nam sẽ không tìm được vị trí của nấc thang thích hợp cho mình. Họ đang hoang mang không biết làm gì. Phần lớn họ quyết định ra nước ngoài học lên cao. Tôi chưa có khả năng bình luận về điều này, bởi vì tôi không may mắn được sinh ra trong số đó. Tôi đã và đang phải vật lộn với từng nấc thang đấy thôi, bắt đầu từ nấc thang thấp nhất đấy thôi

Nhưng ngay cả trong gia công phần mềm, vẫn còn rất nhiều khoảng trống để nhiều người phát triển sang ngang. Vấn đề là chúng ta có biết cách làm hay không. Tôi sẽ trở lại với đề tài này trong thời gian sắp tới.

4) Hiểu rõ bản chất của sự phát triển
Tuy vậy, cũng sẽ có nhiều người phản đối những gì tôi đã trình bày ở trên. Tôi đoán có lẽ họ xuất thân từ ngành nhân sự, vì cái thang sự nghiệp là sản phẩm của ngành đó, không phải là của ngành công nghiệp phần mềm. Tôi cũng đoán có lẽ họ nhiễm phim kiếm hiệp Hồng Kông nặng.
Trong phim kiếm hiệp, nhân vật chính của chúng ta sẽ luyện võ công từ cơ bản đến thượng thừa bằng cách bước vào một tòa tháp nhiều tầng. Ở mỗi tầng sẽ có các đối thủ với những sở trường khác nhau. Chẳng hạn, ở tấng 1, anh ta phải đối đầu với một cao thủ về khinh công. Anh ta phải rèn luyện để khinh công của mình vượt qua được đối thủ đó. Chiến thắng ở tầng 1 sẽ cho phép anh ta bước lên tầng 2. Ở tầng này, anh ta sẽ phải luyện kiếm pháp để đánh bại một cao thủ chuyên về kiếm. Cứ như thế, tấng 3 sẽ là đao pháp, tầng 4 là quyền pháp, tầng 5 là khí công, tấng 6 là trí lực, tầng 7 là phi tiêu ám khí, vân vân và vân vân. Khi vượt qua được tất cả các tầng và lên đến đỉnh ngọn tháp, anh ta sẽ trở thành cao thủ đệ nhất thiên hạ.

Quan niệm thông thường dạy chúng ta rằng đó là sự phát triển của con người. Chúng ta được khuyến khích chinh phục những cái chưa biết, những cái chưa làm, khắc phục những điểm yếu của mình. Chúng ta cần làm cho mình hoàn thiện hơn.
Sự thực thì chẳng ai có thể làm được như vậy. Mỗi người sinh ra đều có điểm mạnh và điểm yếu riêng. Rất khó để chúng ta tự rèn luyện nhằm có thêm được những điểm mạnh mới, và càng không thể nếu chúng ta cố gằng tự sửa chữa điểm yếu để nó trở thành điểm mạnh.
Tất cả các vĩ nhân đều có khiếm khuyết. Họ không mất thời gian đi sửa chữa khiếm khuyết của mình. Thay vào đó họ tìm ra đầu là điểm mạnh của họ, tìm môi trường để điểm mạnh phát huy hết, và tìm những người cộng sự xuất sắc ở lĩnh vực khác để bù đắp cho khiếm khuyết của mình.

Tôi hiểu ra điều này sau khi đọc 2 cuốn sách ở trên, và nhất là sau khi cuộc trao đổi với một nhân viên trong công ty. Tôi hỏi:
- Định hướng nghề nghiệp trong tương lai của em như thế nào? Và rồi tôi thao thao về những cơ hội phía trước, nào là leader, manager, technical director,...
- Em thấy mình phù hợp với công việc chỉnh sửa và hoàn thiện lại những phần mềm sẵn có, để nó trở nên tốt hơn. Em thích được làm việc, nhưng quan trọng nhất là em thích được chơi game!!! – Nhân viên đó trả lời.
Tôi bị bất ngờ và chợt bửng tỉnh. Tôi đã quá ngu muội, tưởng tượng mình là đạo diễn trong bộ phim kiếm hiệp, và dựng cho người nhân viên này vai chính trong đó. Tôi lại đi khuyến khích nhân viên này kinh qua tất cả các tầng để trở nên hoàn thiện hơn, nhưng lại không hiểu người này muốn gì và có khả năng gì.
Bây giờ thì tôi đã hiểu. Người nhân viên của tôi không cần phải trở thành nhân vật chính trong bộ phim. Ngược lại, anh ta nên trở thành một trong các nhân vật phụ. Anh ta sẽ đi tìm xem mình thích cao thủ ở tầng nào nhất, và nếu đủ khả năng, anh ta sẽ ở lại tầng đó, rèn luyện để có thể trở thành cao thủ đệ nhất trong lĩnh vực đó. Có thể anh ta sẽ trở thành đệ nhất cao thủ khinh công, và như vậy anh ta không cần thiết phải luyện phép mình đồng da sắt làm gì nữa. Đơn giản là không thể được như vậy.

Anh ta sẽ ở lại tầng đó càng lâu càng tốt. Có lẽ anh ta sẽ không bao giờ đi lên những tầng phía trên của ngọn tháp. Điều đó là không cần thiết. Bởi vì anh ta là một người rất đặc biệt. Cuộc sống của anh ta không phải là ở ngọn tháp đó. Anh ta chỉ ở tầng 1 của ngọn tháp trong một phần nhỏ của cuộc đời, và trong phần lớn thời gian còn lại, anh sẽ ra ngoài ngọn tháp, chơi những thứ mình thích, làm những điều có ý nghĩa khác, rồi ở bên những người quan trọng nhất đối với anh ta. Đó là phần kết của bộ phim.

Chúng ta có rất nhiều chọn lựa



Còn một cách khác, tôi cho rằng triệt để hơn, đó là chúng ta hãy dẹp bỏ cái thang đó. Rõ ràng là nó vô nghĩa và nó đang làm sự nghiệp của nhiều người trở nên vô nghĩa.
Bất kỳ công ty nào cũng cần có sơ đồ mô tả bộ máy quản lý của công ty. Từ người thấp nhất đến người cao nhất. Sơ đồ này là phải có ở bất kỳ tổ chức nào. Nội dung của nó hoàn toàn giồng “bản vẽ” cái thang sự nghiệp mà chúng ta đang dùng.
Nhưng chúng ta không nên sử dụng nó đễ định hướng cho nhân viên phát triển sự nghiệp theo đó. Chúng ta nên tìm cách khác tốt hơn.

Chuyện dấu nghề !!!

Trong giới cntt thì chuyện gặp sau đây không phải là hiếm, tình cờ đọc được bài viết của thái, nên chia sẽ lên diễn đàn, mọi người cùng đọc và suy ngẫm xem đã có lúc nào đó mình đã là, đã từng gặp Mr X, Mr Y Mr Z không nhé

Chuyện thứ nhất về Mr.X. Mr.X có quãng thời gian làm cùng team với tôi ở công ty cũ. Đánh giá về trình độ kĩ thuật, Mr.X chỉ thuộc hàng "xoàng xoàng", kiểu hướng dẫn làm cái gì thì làm riết cái đó, đụng vào cái khác, dù chỉ khác đi một chút, là bó tay liền. Tôi là "ma cũ" ở team, nên hầu hết các nhiệm vụ mà Mr.X làm đều là do tôi hướng dẫn và bàn giao lại cho Mr.X.

Một thời gian sau, tôi chuyển sang team khác. Một hôm, có việc cần nhờ đến Mr.X, nên tôi mới hỏi Mr.X về một vấn đề kĩ thuật. Thế là Mr.X lòi ngay ra cái bệnh giấu nghề: không chịu trả lời ngay trực tiếp vấn đề, mà cứ nói vòng vo tam quốc những chuyện đâu đâu.

Kì lạ thật, tôi không hiểu nổi tại sao Mr.X lại có hành động như thế nhỉ, ngay cả đối với tôi, một người đã trợ giúp Mr.X rất nhiều lần trong công việc? Mr.X biết chắc rằng, việc tôi hiểu thêm về vấn đề ở trên, chẳng thể nào làm cho Mr.X mất việc của mình cả. Thế tại sao lại phải giấu?

Chuyện thứ hai về Mr.Y. Mr.Y với tôi chẳng phải bạn cũng không phải đồng nghiệp, mà chỉ là quen biết trên Internet mà thôi. Số là hệ thống của Mr.Y có một lần bị tấn công mà vô tình tôi cũng đang nghiên cứu về loại tấn công này, nên tôi mới chủ động liên lạc với Mr.Y để hỏi han tình hình thế nào.

Mục đích của tôi là sẽ giúp đỡ Mr.Y bằng cách triển khai một số ý tưởng phòng chống mà tôi nghiên cứu được. Đó là win-win situation, hai bên cùng có lợi. Mr.Y sẽ đỡ vất vả hơn, còn tôi sẽ có cơ hội kiểm nghiệm giải pháp của mình trong thực tế.

Mr.Y tỏ ra rất thờ ơ với đề nghị của tôi, mặc dù tôi nghĩ rằng Mr.Y biết rất rõ tôi có đủ khả năng giúp Mr.Y. Nói chuyện một hồi, Mr.Y tiết lộ, với giọng điệu rất tự hào pha chút bí mật, rằng Mr.Y đã hóa giải thành công được cuộc tấn công trên rồi.

Tôi rất đỗi ngạc nhiên, đơn giản vì đây là một vấn đề phức tạp mà Mr.Y hoàn toàn chưa có sự chuẩn bị nào trước khi bị tấn công, nên trong khoảng thời gian ngắn từ lúc bị tấn công đến lúc nói chuyện với tôi, chắc chắn Mr.Y không thể nào có đủ thời gian để tìm ra một giải pháp triệt để.

Nhưng tôi vẫn tin Mr.Y không gạt tôi làm gì, và với niềm tin đó, tôi hỏi Mr.Y đã làm sao với hi vọng sẽ nhận được một câu trả lời trọn vẹn. Đáp lại sự háo hức của tôi là một câu trả lời quanh co, không đầu không đuôi và kết thúc bằng lời chào đi nghỉ vì...mệt.

Nếu quả thật đúng là Mr.Y đã có giải pháp, tại sao Mr.Y lại không muốn chia sẻ cho tôi nhỉ? Mr.Y sợ tôi sẽ sử dụng giải pháp đó để chống lại Mr.Y chăng? Hay sợ tôi sẽ cạnh tranh, giành khách hàng của Mr.Y? Tôi thật sự không thể tìm ra câu trả lời.

Chuyện thứ ba là Mr.Z, sếp của tôi ở công ti cũ. Mr.Z là ông sếp kì lạ nhất mà tôi từng được biết: giấu nghề và luôn tỏ ra khinh thường nhân viên của mình. Thật tình mà nói, Mr.Z được lên chức đơn giản vì Mr.Z đã làm việc quá lâu cho công ti và cũng có một số cống hiến nhất định. Còn nếu so về trình độ kĩ thuật, trong team của tôi có rất nhiều người ngang bằng hoặc hơn hẳn so với Mr.Z.

Chắc vì lý do đó mà Mr.Z luôn sợ người ta sẽ giành vị trí của mình. Với nỗi lo ngay ngáy như thế, nên các dự án từ trên giao xuống cho Mr.Z, dự án nào mà xương xẩu thì Mr.Z giao lại cho nhân viên, dự án ngon thì Mr.Z giành phần làm; thứ nhất là để lập công, thứ nhì là một khi Mr.Z đã làm hệ thống nào rồi thì coi như hệ thống đó sẽ không thể hoạt động được nếu thiếu Mr.Z. Đó phải chăng là cách Mr.Z bảo đảm cho sự an toàn của mình ở công ty?


Tin buồn là những người như Mr.X, Mr.Y và Mr.Z không hiếm, mà có khi lại chiếm đa số nữa mới chết. Tại sao lại thế nhỉ? Tại sao người ta lại không muốn chia sẻ kiến thức của mình cho người khác?

Một điều thú vị tôi nhận ra là, những người như Mr.X và Mr.Y lại thường là những người có trình độ kĩ thuật không cao, nếu không muốn nói là thấp. Còn những người hay chia sẻ thường là những người có kiến thức rộng và vững chắc. Phải chăng nhờ chia sẻ nên người ta học hỏi được nhiều hơn?

Tôi chẳng phải "mèo khen mèo dài đuôi", nhưng thật lòng mà nói, tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện giấu nghề. Một ý nghĩ thoáng qua cũng không. Tôi tin rằng tất cả những ai từng làm việc chung với tôi đều có thể xác nhận điều này.

Sau vài năm trong nghề, tôi nhận ra rằng, chia sẻ, truyền đạt kinh nghiệm và kiến thức cho người khác chính là cách tốt nhất để củng cố kiến thức của bản thân. Không có cách kiểm tra kiến thức nào tốt hơn bằng cách trả lời câu hỏi của những người mới bắt đầu. Giống như nếu nhà bạn có một đứa trẻ, bạn sẽ có cơ hội củng cố kiến thức của mình khi cố gắng trả lời những câu hỏi có vẻ như rất hiển nhiên, kiểu như tại sao có mưa rơi chẳng hạn.

Tôi có thói quen luôn muốn giải thích một vấn đề phức tạp theo cách dễ hiểu nhất và việc làm này luôn giúp tôi hiểu sâu, hiểu rõ hơn những vấn đề mà tôi nghĩ rằng mình đã hiểu. Tôi tin rằng sở dĩ tôi có được một nền tảng vững chắc như bây giờ, lý do lớn nhất là tôi luôn chia sẻ và trao đổi kiến thức của mình với mọi người. Chia sẻ là cùng nhau tiến bộ mà!

Một ngày... thất nghiệp

Một ngày... thất nghiệp

Bạn phải làm gì khi bị đuổi việc? Khi tất cả mọi thứ bị đảo lộn, về thời gian cũng như những công việc thường ngày? Cảm giác một ngày thất nghiệp với tôi thật nặng nề làm sao!

Theo thường lệ, tôi sẽ dậy vào lúc 7h sáng, chuẩn bị tất cả mọi thứ, ăn uống và lên công ty vào 8h sáng hoặc muộn hơn một chút. Tất cả nhân viên ở cơ quan tôi đều vậy. Thậm chí chúng tôi đi làm vào lúc 9h sáng cũng không sao.

Công việc cả ngày của tôi ở cơ quan là ngồi lỳ trên một chiếc máy tính nối mạng. Làm việc, đọc báo, trao đổi email với đồng nghiệp, đối tác. Thậm chí là viết blog hay chat chít vớ vẩn với những người không quen... Trưa ăn cơm tại văn phòng, chiều chiều tôi cùng các đồng nghiệp có thể tranh thủ ra các hàng quán trước cổng cơ quan lót dạ. Khi thì bánh rán, phở cuốn hay cốc chè...

Ai cũng có thể bị đuổi việc

Vậy mà một ngày đầu tháng 8, tôi cùng các đồng nghiệp được Sếp gọi xuống phòng họp. "Vì nhiều lý do của công ty, chúng tôi rất lấy làm tiếc khi không thể gia hạn hợp đồng với các bạn. Các bạn còn trẻ, biết đâu thay đổi môi trường công việc lại tốt hơn. Có thể sau này, các bạn sẽ làm lãnh đạo, làm giám đốc ở những cơ quan khác. Hy vọng các bạn sẽ luôn nhớ về cơ quan mình và những ngày làm việc ở đây". Với một khuôn mặt buồn rầu, tỏ ra thông cảm với các nhân viên dưới quyền, Sếp đã nói lên những lời có cánh như vậy.

Rồi Sếp hỏi chúng tôi có thêm yêu cầu gì cho bản thân hay không, có mong muốn công ty hỗ trợ gì không.... Tôi chỉ cười và thấy mình thật đáng thương!

"Oh, hóa ra là mình đã bị đuổi việc, vậy là mình đã thành người thất nghiệp rồi sao?" Đầu óc tôi ong lên khi anh kế toán trưởng cho biết, chúng tôi sẽ được hưởng thêm 1 tháng lương dẫu có đi làm hay không, được hưởng trợ cấp thất nghiệp...?!

Đi làm ở đây gần 3 năm, chưa bao giờ tôi nghĩ tới khái niệm "mình sẽ bị đuổi việc". Sếp tỏ ra quý mến tôi, bảo tôi "được việc", khen tôi luôn hoàn thành tốt công việc, thậm chí có lúc tôi đã được cân nhắc ngồi lên ghế trưởng phòng...

Vậy là tôi đã rút ra thêm được một kinh nghiệm xương máu cho bản thân: "Cho dù bạn là ai, là người xấu hay là người tốt, là một nhân viên chăm chỉ hoặc là một kẻ lười biếng thì bạn cũng có thể bị đuổi việc vào bất kỳ lúc nào".

Theo lời Sếp, trong tháng 8 chúng tôi có đi làm hay không đều được, vẫn nhận lương bình thường. "Ồ, vậy thì mình lên cơ quan làm quái gì nhỉ, lại phải đụng mặt với các Sếp", tôi thầm nghĩ.

Nếu lên cơ quan, tôi lại phải chào hỏi và thấy nụ cười quen thuộc của Sếp mà bây giờ tôi nghĩ là Sếp đang cười mỉa mai, thương hại mình. Ồ, vậy mà Sếp đã từng là thần tượng của chúng tôi ấy chứ...

Ngày thật là dài

7h sáng ngày hôm sau, theo thường lệ, một hồi chuông đồng hồ báo thức. Tôi bật dậy như lò xo nhưng rồi phải ngồi một lúc mới nhớ ra hôm nay mình không phải đi làm, không phải đến cơ quan và theo "guồng" như thường lệ. Vậy là tôi tự cho phép bản thân ngủ nướng thêm một lúc nữa.

9h sáng tôi mới rời khỏi giường và bắt đầu làm những công việc của một ngày mới. Phải làm gì cho hết thời gian của một ngày nhỉ? Nếu như giờ này ở cơ quan, tôi đang lướt web, gõ bàn phím tanh tách và chat chít vớ vẩn…

Cái máy vi tính của tôi lâu không đụng giờ đã nằm bẹp gí một góc, bàn phím một nơi, chuột một nơi. Đánh vật với cái máy tính hết sách, nó cũng không thể nào chạy được. “Bộ nhớ bị lỗi, bạn hãy cài lại windows”. Vậy là tôi phải bỏ thói quen ngồi máy tính cả ngày ngay trong ngày đầu thất nghiệp.

Hết ăn, ngủ chán lại đọc sách báo, tự học tiếng Anh, xem phim… nhưng sao mà thời gian trôi thật chậm. Chẵng lẽ một ngày thất nghiệp với tôi lại dài như vậy sao?

Một công việc ngay trong ngày này là tôi nháy điện thoại cho người yêu để được gọi về. Khoảng 50 cuộc điện thoại trong một ngày mà có những cú điện thoại chỉ cách nhau chừng 1 phút. Bao nhiêu tức tối, trách móc, giận hờn… tôi chỉ biết trút lên đầu người mình yêu. Nếu là những ngày thường, chúng tôi chỉ cần chat, email là có thể trao đổi thông tin đẩy đủ với nhau.

Sau một ngày bị đảo lộn toàn bộ sinh hoạt, thói quen và bị stress nặng nề, tôi cũng lên dây cót được tinh thần. "Cho dù mình là ai, là người xấu hay là người tốt, là một nhân viên chăm chỉ hoặc là một kẻ lười biếng thì mình cũng có thể bị đuổi việc vào bất kỳ lúc nào".

Và cách tốt nhất để vượt qua được “chướng ngại vật” này là tôi sẽ quên đi chuyện mình từng bị đuổi việc mà phải khởi động lại bản thân và bắt đầu tìm cho mình một công việc mới ngon lành hơn. “Ai cũng có thể bị đuổi việc, vì thế mình hãy sẵn sàng đứng vững và tiến lên“ và tôi tin “ngày mai trời lại sáng”.

Kinh nghiệm phỏng vấn

Câu hỏi nào là khó trả lời nhất khi phỏng vấn xin việc? Không biết đối với người khác thì như thế nào, đối với tôi đó chính là câu "thế anh đề nghị mức lương bao nhiêu?".

Từ trước đến giờ, không kể các dạng làm theo hợp đồng, tôi có apply vào tổng cộng 3 công ty. Hầu như lần nào tôi cũng đề nghị một mức lương thấp hơn tôi dự tính rồi nhận một mức lương thấp hơn tôi xứng đáng được nhận.

Công ty đầu tiên đầu tiên của tôi là FPT Telecom, hồi cuối năm 2003. Lúc người phỏng vấn hỏi câu trên, tôi đã rất thành thật khai báo mất lương hiện tại của tôi là 2.500.000/tháng (lúc đó tôi làm cộng tác viên cho Tuổi Trẻ Online) và chỉ muốn nhận bằng khoản lương đó.

Bài học đầu tiên: mỗi lần đổi công việc là mỗi lần phải được tăng lương, nghĩa là bạn phải yêu cầu một mức lương cao hơn công việc cũ, coi như là chi phí để làm quen với môi trường mới.

Công ty thứ hai là Mai Linh, đầu năm 2004. Lúc thỏa thuận vấn đề lương bổng, tôi đã không thống nhất một con số cụ thể mà lại chỉ thỏa thuận phần lương cứng quá thấp (còn thấp hơn ở FPT Telecom), phần còn lại tính theo từng dự án.

Bài học thứ hai: nên thỏa thuận một con số cụ thể, chí ít con số này phải đủ nuôi sống bạn theo cách bạn muốn, trước khi bàn đến những nguồn thu nhập khác.

Công ty thứ ba cũng chính là công ty hiện tại, hồi cuối năm 2004. Lần này tôi đã có nhiều kinh nghiệm hơn rồi, thành ra lúc phỏng vấn, tôi đã mạnh miệng đề nghị một mức lương cao gần gấp ba so với mức lương ở công ty trước. Nếu bạn nghĩ bạn xứng đáng, hãy mạnh dạn đề nghị mức lương của mình, không có việc gì phải e dè cả.

Các sếp đồng ý với mức lương mà tôi đề nghị, dẫu vậy, họ yêu cầu trong thời gian thử việc, tôi chỉ nhận được 70% mức lương đó (và sau hơn 2 năm tôi mới được tăng lên đúng mức lương mà tôi đề nghị :-d).

Bài học thứ ba: phải thỏa thuận thời gian thử việc là bao lâu để tránh trường hợp làm hoài mà lương không thấy tăng về mức thỏa thuận ban đầu.

Công ty hiện tại cũng cho tôi một bài học khác về việc tăng lương.

Bài học thứ tư: phải thỏa thuận hoặc biết chính xác chính sách tăng lương và chế độ thưởng của công ty là như thế nào trước khi ký hợp đồng. Thường các công ty 6 tháng tăng một lần tùy theo từng đối tượng, cũng có công ty 3 tháng một lần và công ty 2 năm một lần như ở chỗ tôi đang làm . Còn thưởng thì vô chừng, nhất là đối với các công ty đã cổ phần hóa .

Một vấn đề nhỏ khác cũng cần phải lưu ý là khi thỏa thuận mức lương, bạn phải chắc chắn rằng đây là lương mà bạn sẽ được nhận, sau khi trừ đi tất cả các khoản khác như thuế thu nhập cá nhân, bảo hiểm y tế...


Từ đầu đến giờ tôi đề cập đến những kinh nghiệm rút ra được từ những lần thỏa thuận lương bổng mà chưa đề cập đến lý do tại sao trước đây khi đi phỏng vấn, tôi lại thường có xu hướng chọn mức lương thấp hơn dự tính. Tôi thấy đây không phải là vấn đề của riêng tôi, mà là vấn đề của khá nhiều người, nhất là những bạn chưa có kinh nghiệm đi làm.

Có lần tôi phỏng vấn một anh xin vào công ty của tôi, tôi hỏi anh câu hỏi trên, và nhận được câu trả lời thế này: "Lương đối với em không quan trọng lắm, quan trọng là được học hỏi, rèn luyện blah blah blah...".

Tôi đánh giá anh này thành thật nhưng hơi khờ. Nhà tuyển dụng sẽ không có thiện cảm với những người không đi làm vì tiền, bởi nó là một dấu hiệu của sự chưa trưởng thành. Nếu tiền đối với bạn không quan trọng, nhà tuyển dụng sẽ suy ra công việc đối với bạn cũng không quan trọng luôn, đơn giản vì mục tiêu lớn nhất của công việc là kiếm tiền.

Cứ so sánh thế này xem. Giữa một ông bố mỗi ngày phải chạy lo miệng ăn cho hai đứa con nhỏ và một anh sinh viên mới tốt nghiệp "tiền chả là cái đinh gì hết", ai sẽ làm việc chăm chỉ hơn?

Hơn nữa, trong mắt nhà tuyển dụng, những người trả lời theo kiểu trên thường là những người không có năng lực, hoặc không tự tin vào khả năng của họ, hoặc không biết được khả năng của họ đến đâu. Không có một doanh nghiệp nào muốn biến công ty của họ thành nơi thực tập miễn phí cho những người như thế cả.

Do đó, dẫu mục tiêu của bạn là học hỏi, rèn luyện kinh nghiệm (đây là một mục tiêu chính đáng), bạn vẫn phải quan tâm đến lương bổng nếu bạn muốn tìm được việc làm. Bạn phải chứng minh cho nhà tuyển dụng thấy rằng, bạn tự tin vào giá trị của mình thông qua mức lương mà bạn đề nghị.

Vậy đề nghị bao nhiêu là vừa? Tôi nghĩ mỗi người khi apply vào một công việc nào đó, cũng đã có sự lựa chọn mức lương cho mình, bằng cách tham khảo mức lương của các đồng nghiệp hoặc mức lương trung bình trên thị trường. Nói chung, nguyên tắc chủ đạo là: bạn phải cảm thấy vui vẻ và thoải mái với mức lương của mình.

Nếu bạn nhận một mức lương quá cao so với giá trị của bạn (điều này hiếm khi xảy ra, vì những lý do ở trên), vô tình bạn lại tự đặt áp lực lên bản thân. Tiền càng nhiều thì trách nhiệm càng cao mà bạn. Khi bạn nhận một mức lương thấp hơn mong đợi, bạn sẽ khó có thể toàn tâm toàn ý hoàn thành công việc của mình. Có thực mới vực được đạo mà bạn.

Trong cả hai trường hợp này, cả bạn và nhà tuyển dụng đều gặp nhiều thiệt hại về mặt tinh thần và vật chất; do đó để tốt cho cả hai phía, bạn nên mạnh dạn đề nghị một mức lương giúp bạn thật sự cảm thấy vui vẻ và thoải mái.

Sở dĩ hồi trước tôi thường đề nghị mức lương thấp hơn tôi dự tính là vì lúc đó tôi vẫn chưa đủ tự tin vào bản thân mình. Còn bây giờ nếu phải đi xin việc, chắc chắn tôi sẽ đề nghị mức lương là title của entry này

--Bài này là một kinh nghiệm quý không chỉ cho mình mà còn cho mọi người !--

Sunday, July 22, 2007

Những tiêu chí chọn chồng của phái yếu

Lấy chồng, đó là chuyện hệ trọng của cả một đời người, nhất là đối với phụ nữ. Chính vì vậy nhiều tiêu chuẩn được đặt ra nhằm lựa chọn cho mình tấm chồng thật xứng đáng. Người có xu hướng chọn cho mình những người giàu có, đẹp trai, người lại chọn đức lang quân phải có địa vị xã hội... Tuy nhiên tựu trung lại, những điểm sau đây là tiêu chuẩn để phụ nữ lựa chọn.

1. Lớn hơn một vài tuổi
Những người đàn ông lớn tuổi hơn mình chắc chắn sẽ chững chạc và có kinh nghiệm hơn, hiểu biết hơn. Phụ nữ không thích những người kém hiểu biết hơn vợ, quan trọng là họ biết nhường nhịn, chịu đựng tính hiếu thắng trẻ con của mình.

2. Cá tính mạnh mẽ
Mạnh mẽ đó là điểm quan trọng ở phái mạnh mà phụ nữ rất thích. Phái yếu lập gia đình để mong được che chở, bảo vệ và yêu thương mình. Còn gì chán hơn là vấp phải người yếu đuối, nhu nhược, cái gì mình cũng quyết để rồi cuối cùng người vợ trở thành trụ cột của gia đình.

3. Kinh tế ổn định
Cuộc sống của gia đình bạn hạnh phúc hay không phụ thuộc vào nhiều yếu tố. Trong đó kinh tế đóng vai trò quan trọng không nhỏ. Thực tế rất nhiều đôi trai gái khi yêu nhau lãng mạn hóa, không thực tế cuộc sống gia đình, chỉ cần tình yêu là đủ, mọi cái khác không quan trọng. Nhưng khi chung sống với nhau rồi, vấn đề cơm áo gạo tiền đã trở thành yếu tố quan trọng, nếu không được giải quyết tốt thì sẽ là khối bom nổ chậm của hạnh phúc gia đình đấy.

4. Có óc hài hước
Còn gì vui hơn khi cuộc sống gia đình luôn tràn ngập tiếng cười và hạnh phúc. Sau một ngày làm việc mệt mỏi và căng thẳng, khi hai người cùng thư giãn thì những câu chuyện hài hước, cách ăn nói dí dỏm của chàng sẽ là liều thuốc xóa tan mọi ưu phiền, nhọc nhằn rồi đấy.

5. Biết “nịnh nọt”
Người ta thường nói đàn ông yêu bằng mắt còn phụ nữ yêu bằng tai. Những người biết “nịnh nọt”, biết nói những lời yêu ngọt ngào, luôn làm phụ nữ thích thú, cái áo này rất hợp với dáng em, hay em học nấu ăn từ khi nào vậy... Dẫu biết rằng đôi khi chàng chỉ khen đại khái nhưng cũng không có vấn đề gì bởi với phụ nữ được khen là hạnh phúc ngây ngất rồi.


(Theo báo Phụ Nữ Việt Nam)

Thursday, June 7, 2007

Chuyện một ông bố IT tương lai

Tôi 24 tuổi. Còn rất trẻ và đầy tham vọng. Tôi chưa nghĩ đến việc lập gia đình nhưng tôi biết chắc chắn rằng trong tương lai tôi sẽ là một ông bố IT hoàn hảo!
Trong ngôi nhà xinh đẹp của chúng tôi, có rất nhiều công việc liên quan đến kỹ thuật, công nghệ. Và tất nhiên những phần việc đó thuộc trách nhiệm giải quyết của tôi. Tôi là trụ cột trong gia đình, là chỗ dựa cho vợ con và hơn thế, tôi là một ông bố IT!

Công việc của một ông bố IT

Thực ra không có gì quá khó khăn. Đó chủ yếu là việc sửa chữa những đồ điện tử hỏng hóc, lắp đặt những thiết bị mới trong gia đình. Lợi thế của một ông bố IT như tôi là biết tận dụng các dụng cụ trợ giúp công nghệ cao và cả kiến thức về kỹ thuật, tin học để nhanh chóng và chính xác hoàn thành những công việc đó.

Tôi có thể sửa chiếc máy in màu mực ra không đều. Tôi có thể làm cho máy giặt chạy êm ru sau khi nghe vợ tôi phàn nàn rằng tiếng ồn nó gây ra thời gian gần đây khiến nàng khó ngủ. Thay một ổ cứng hay cài đặt các chương trình diệt virus để máy tính gia đình chạy nhanh hơn là những việc tôi giải quyết không mấy khó khăn.

Chúng tôi hoàn toàn không mất khoản tiền để thuê người đến sửa vì đơn giản tôi đã là một chuyên gia!

Một nhiệm vụ quan trọng khác mà tôi - một ông bố IT sẵn sàng đảm nhiệm: đó là trở thành chuyên gia lưu trữ ảnh cho cả nhà. Tôi sẽ dùng máy ảnh kỹ thuật số ghi lại tất cả những khoảnh khắc đáng nhớ của gia đình.

Sau đó, tôi sẽ chuyển toàn bộ số ảnh từ thẻ nhớ sang máy tính cá nhân, sử dụng Photoshop để chỉnh sửa những hình chưa ưng ý, upload lên dịch vụ chia sẻ ảnh Flickr, viết chú thích ảnh thật ngộ nghĩnh. Khi đó, bố mẹ tôi có thể dễ dàng nhìn thấy các cháu dù không được gặp trực tiếp.

Cảm giác là một ông bố IT

Tôi sẽ luôn cảm thấy hạnh phúc khi đảm nhận vai trò của một ông bố IT. Bởi tôi biết rằng tôi có thể tận dụng những hiểu biết của mình, khả năng IT của mình để giữ cho hệ thống điện tử trong nhà tôi hoạt động trơn tru.

Điều quan trọng hơn, tôi thấy rất vui vì những công việc sửa chữa như thế không hề nặng nhọc chút nào. Chúng thậm chí khiến tôi hứng thú và say mê.

Một lý do chủ yếu giúp tôi tự hào mình là một ông bố IT: Tôi thực sự có thể chia sẻ công việc nhà với vợ tôi và dạy con tôi những bài học, những kinh nghiệm có ích cho dù nó là gái hay trai.

Còn bạn, nếu bạn là một người đàn ông trưởng thành, dù bạn đã có hay chưa có gia đình, bạn có tự tin mình là (sẽ là) một ông bố IT?

( Sức Trẻ Việt Nam)

Con gái bây giờ không còn lãng mạn?

Nếu bạn cam đoan có thể làm hài lòng một cô gái chỉ với những bông hoa, hãy suy nghĩ lại. Con gái bây giờ không còn lãng mạn nữa.

Một cuộc điều tra mới đây của công ty hoa tươi nổi tiếng Ấn Độ do ông Farheen Tahir làm giám đốc đã chứng minh một thực tế đáng buồn: Con gái không còn vui sướng khi được tặng hoa!

Cuộc điều tra cho thấy 54% nữ nhân viên văn phòng cảm thấy không thoải mái và hài lòng khi nhận hoa trong công sở. Thậm chí, họ còn than thở rằng việc đó khiến họ rất lúng túng.

Một con số khác cũng gây “shock” không kém khi có đến 63% các nàng cho rằng việc tặng hoa giờ đây không còn gì thú vị; 32% thừa nhận họ thấy khá dửng dưng trước những bó hoa và trái tim không hề rung động.

Bên cạnh đó, 19% khẳng định ngày nay, hoa tươi chỉ có ý nghĩa khi chúng được tặng kèm với những món quà khác (chủ yếu là đồ mỹ phẩm, trang sức, quần áo…)

Chỉ có 5% những người “cổ điển” diễn tả niềm hạnh phúc thực sự khi đón nhận những đóa hoa tươi. Đó chính là món quà họ mong muốn nhận được hơn bất cứ thứ gì.

Đối với 43% nữ nhân viên văn phòng hiện đại, điều làm họ khó chịu nhất là phải tìm một chiếc lọ để cắm hoa. Trong khi đó, chỉ có 13% không ngần ngại mang những bó hoa rực rỡ về nhà.

Cuộc điều tra cũng đưa ra lời khuyên cho các chàng: Nếu muốn mang đến nụ cười trên khuôn mặt người phụ nữ dấu yêu, tốt nhất hãy lựa chọn các món quà có ý nghĩa thực tế khác thay vì tặng hoa.

Bạn có nghĩ rằng con gái bây giờ không còn lãng mạn nữa? Và hoa tươi không còn mang lại cho họ niềm hạnh phúc ngọt ngào? Hãy chia sẻ những suy nghĩ của bạn với chúng tôi.

Saturday, June 2, 2007

Ngôn ngữ và tình yêu thời @

Hết lên blog bày chuyện "ngọng nghịu" thì những cô bé, cậu bé tuổi teens lao vào yêu. Một trò tiêu khiển của mấy cậu choai choai 9x là lập “hat-trick” trong tình yêu. Có nghĩa là nếu cậu nào cưa đổ được 3 em một lúc, cùng lúc yêu 3 em thì sẽ được gọi là lập “hat-trick”.
Vi phạm luật lệ GT ở tuổi ô mai là...chuyện "thường ngày ở phố".

Ngôn ngữ blog là một thứ ngôn ngữ biến dạng, được thay đổi từng chi tiết của các chữ cái Việt. Nếu bạn từng đọc thứ tiếng “siêu phàm” của 9x mà hiểu được thì có lẽ bạn phải là người “dày dạn kinh nghiệm”, ví dụ như : chu’ d4~ x3m bl0g cu4 nh0? N4`i chu4, e0` p3’ n4y` hoj* bj d4ng’ y3u.(chú đã xem blog của nhỏ này chưa, èo bé này hơi bị đáng yêu).

Ngôn ngữ blog: khó hiểu và lủng củng

Nếu bạn không phải dân 9x, chưa chắc bạn đã hiểu được những ngôn ngữ tuổi teen, ví dụ như một cậu ấm đa tình với nick name dembu0n.nh0em với những câu thơ tình như sau: 4nh o? da^y giu*a~ d0‘ng -do*j‘ la.c l0ng~... ng0n’g ch0*‘ aj -da~ ba0 la^n‘ fu. ba.c... Ha^n ngu*o*i‘ Kja Nhu*ng Sa0 L0n‘g H0k the^?.. A^n Tjn‘h Naj‘ Tho^y Hen. Nhau Kiep’ Kha’c...M0^ng Hem Tha‘nh th0^y -Danh‘ Que^n –Dj (dịch là: Anh ở đây giữa dòng đời lạc lõng, ngóng chờ ai đã bao lần phụ bạc, hận người kia nhưng sao lòng không thể, ân tình này thôi hẹn nhau kiếp khác, mộng không thành thôi đành quên đi). Lủng củng và khó hiểu đó là cách 9x thể hiện trong blog của mình.

Để đọc và hiểu được ngôn ngữ của thế hệ @, chắc chắn bạn sẽ rất vất vả, khi phải vận dụng toàn bộ khối óc để tưởng tượng, suy ngẫm, phân tích sâu xa, suy luận... Các chữ cái trong tiếng Việt đã được 9x sử dụng thay thế bằng con số và chữ khác, ví như hình dáng của chữ A trông hơi giống số 4, chữ E với số 3, chữ I thay bằng J...

Xu hướng phổ biến của 9x là “biến tướng” thay đổi tiếng Việt, kiểu như “gần âm, cùng nghĩa”. Một số từ 9x thường dùng như: Biết = bít, viết = vít, c = k (có = kó), b =p (bé = pé), trời ơi = chài oai = cha`j oj, buồn = bùn = pùn, vui = zui...

Tuy nhiên, xét cho cùng, 9x cũng đã phải vận dụng đầu óc, sự liên tưởng thì mới nghĩ ra được sự thay thế, được chúng cho là “hoàn hảo” này. Đó cũng là cách chúng trò chuyện với những người bạn cùng trang lứa, còn các bậc phụ huynh chắc chắn nếu có đọc được cũng "bó tay" (pó t4y).

Xưa rồi những thế hệ 7x, 8x viết nhật ký trong những cuốn sổ ghi chép. Giờ thế hệ @ có một cuốn sổ không giới hạn trang là blog, có tên truy cập, có mật khẩu, phụ huynh càng không thể có cơ hội đọc được những tâm tư tình cảm của con mình.

Nhưng những ngôn từ quái gở ấy không chỉ xuất hiện trên blog. Ngôn ngữ blog đang lan tràn trong cuộc sống. Thanh niên bây giờ thường nói ra những ngôn ngữ đó ngoài đời. Điều đáng e ngại nữa là thứ ngôn ngữ biến dạng của đại bộ phận thế hệ @ còn len lỏi vào cả những trang vở ghi chép hàng ngày của các em học sinh, chứ nó không đơn thuần là thứ ngôn ngữ ảo.

Sự liên tưởng trong ngôn ngữ 9x cũng rất bất bình thường. Ví dụ như tưởng nhầm chuyện gì thì bọn trẻ gọi là Tưởng Giới Thạch, với những câu đại loại như “Tưởng Giới Thạch chết lâu rồi mà còn tưởng gì nữa”. Đi ăn uống tập thể mà không ai đứng ra “chủ chi” thì gọi là Lệ Quyên hoặc Nhà Chung (tức là sẽ cùng nhau góp tiền để trả cho bữa ăn uống đó, chứ không ai phải khao ai cả). Xinh thì bảo xinh như tinh tinh (!?), ghê gớm thì bảo ác như con tê giác, chán cũng nói “chán như con gián”, buồn thì xui “đi bắt chuồn chuồn” mà chơi.

Mấy cậu choai choai đi cưa gái thì gọi đó là chém gió, mà nói dối hay bốc phét chuyện gì cũng được gắn mác chém gió luôn, lên mặt dạy đời thì bị nói là “tinh vi sờ ti con gà ri”...

Đó là những lời nói tùy hứng, tếu táo mà dân teen cho rằng đó là ngôn từ công nghiệp: ngắn gọn, đủ ý và mang chất “sành điệu”. Thế nên 9x học đòi rất nhanh. Ai góp ý thì bọn trẻ bĩu môi chê là hâm đơ, “già khốt ta bít” khó tính, tẩm...

Có lẽ các bậc phụ huynh không biết con mình đang có những thay đổi về ngôn từ và cuộc sống. 9x vẫn viết và thích tìm đọc những trang blog có ngôn ngữ giống mình. Chúng cho rằng như thế là rất sành điệu và những người tìm được đến cái mới mẻ đó được gọi là “hiện đại”.

Nếu lướt blog, chắc chắn bạn đã gặp dicky_luong với bài viết “Hãy giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt”, và trong bài viết này tác giả đã tâm sự: Các thầy cô giáo đang cảnh báo rằng học sinh bây giờ sử dụng cả những ngôn ngữ tán gẫu thường nhật trong các cuộc chát vào các bài tập làm văn trên lớp. Thầy cô đôi khi không hiểu mà thật ra hiểu làm sao được với ngôn ngữ như thế. Tôi thấy rằng cần phải cảnh báo với các bạn về sự “đi xuống” của tiếng Việt.

Nếu tôi, bạn hay những 9x, 8x khác thường xuyên sử dụng những ngôn ngữ như thế thì trong tương lai tiếng Việt vốn giàu đẹp của chúng ta sẽ đi về đâu?". Câu hỏi đã được đặt ra cho đến nay vẫn chưa có câu trả lời (!?). Và cho đến thời điểm này blog vẫn là nơi thể hiện chính mình của dân 9x, vẫn là những ngôn ngữ không biết có từ đâu.

Yêu tuổi teen: cho và nhận

Chỉ cần có cảm giác thích một ai đó chỉ vì người đó xinh đẹp hoặc sự ngưỡng mộ người đó học giỏi, rồi đến cảm giác hãnh diện được đứng cạnh người đó, được đi chơi cùng người đó, được chia sẻ những tâm sự với người đó là dân teen sẵn sàng bỏ hết thời gian vàng ngọc ra để đổi thành “sự ham muốn” của mình.

Có cậu bé đã tiêu tốn hàng triệu đồng tiền điện thoại của gia đình chỉ vì ngày đêm “buôn dưa lê” với "người yêu" của cậu. Chẳng biết chúng nói gì với nhau nhưng vừa đi chơi với nhau về chúng lại nhớ nhung sầu muộn, lại thèm được nghe giọng nói thân thương.

Nhấc máy chỉ để thì thào với nhau nhưng cũng ngót ngét vài tiếng đồng hồ, và cuối cùng thì tiền thanh toán điện thoại cuối tháng bị “vọt xà”. Hình phạt cho cậu ta khi không biết nghe lời bố mẹ và phá hoại tài sản của gia đình là cắt hết tài trợ trong vòng 3 tháng.

Yêu chính là cách 9x thể hiện “đẳng cấp” của mình, nhưng đại bộ phận dân teen đang đùa cợt với tình yêu khi hợp lại tan. Bằng mọi giá phải cưa đổ cô bé này, hoặc làm đủ trò để chinh phục chàng trai kia.

Cô bé Ngọc Anh, học sinh lớp 10 ở một trường nọ yêu đơn phương, say đắm anh chàng lớp 11 vì anh chàng này có khuôn mặt điển trai cùng phong cách rất giống thần tượng của cô - Nick Carter (ban nhạc Back Treets Boy). Sau nhiều lần tiếp cận bằng cách va chạm, chạy xô đẩy vào anh chàng này, cùng những lá thư bí mật được gửi đến hòm thư của lớp cậu ta, và những mẩu giấy dán ở xe, cô bé này đã thất bại.

Thế rồi nhóm bạn nghịch ngợm của cô vô tình đùa vui, xui cô thực hiện một tình huống rất nguy hiểm để làm quen người yêu trong mộng: gây ra tai nạn. Thế là cô bé nhắm mắt nhắm mũi lao xe máy thật nhanh cắt đường người yêu sau giờ tan học... Quen nhau khi còn nằm trên giường bệnh viện, Ngọc Anh đã thành công, nhưng cái giá phải trả lại quá đắt, Ngọc Anh bị gãy tay phải, còn thần tượng đáng yêu phải đóng 2 hàm răng giả.

“Ăn chơi thì sợ gì mưa rơi” đó là câu cửa miệng của một nhóm bạn 9x Trường THPT V.Đ. Chúng nói 9x sành điệu là phải biết chơi và yêu. Nhiều cô cậu học sinh mới bước sang tuổi 18 mà số người yêu đã ngang với con số tuổi đời. Thay người yêu như thay áo, hoặc như thay vỏ chiếc điện thoại đã bị xước. Đó là cách Thành Trung, học sinh lớp 12 Trường V.Đ. thể hiện.

Chuyện 2 cô cậu tuổi teen quần áo đồng phục, vai khoác ba lô rủ nhau vào tiệm vàng mua tặng nhau đôi nhẫn cưới có đính hạt kim cương trị giá 3,5 triệu đồng sau một tháng quen nhau nổi tiếng ở Trường THPT V.Đ. Không hiểu số tiền lớn như thế Thành Trung lấy đâu ra nhưng chỉ biết là để bắt chước theo người lớn, để khẳng định được tình yêu của cậu với cô bé kia thì cậu ta cho rằng “cam kết gắn bó” bằng đôi nhẫn cưới này là cách hữu hiệu nhất.

Thêm một trò tiêu khiển của mấy cậu choai choai 9x nữa, đó là lập “hat-trick” trong tình yêu. Có nghĩa là nếu cậu nào cưa đổ được 3 em một lúc, cùng lúc yêu 3 em thì sẽ được gọi là lập “hat-trick”. Có khi chẳng gọi là yêu, nhưng đám trẻ có tính tự trọng cao, cùng lòng sĩ diện, nên mỗi khi bạn bè khích bác, thách đố cưa đổ em này, em kia, là chúng sẵn sàng gom hết các em vào “bộ sưu tập” người yêu của mình.

Có lần, Cường (một học sinh TH) đã bị mấy thằng bạn thách cưa đổ cô bé rất xinh xắn, nhưng lại khó tính và tinh tướng. Nếu trong vòng hai tuần mà cưa được, đám bạn cậu sẽ khao ăn uống tưng bừng. Bằng không Cường sẽ phải thực hiện ngược lại.

Cậu ta không còn tâm trí nào để học hành nữa, ngày đêm bày mưu nghĩ kế để tiếp cận, gây sự chú ý của cô bé. Biết nàng yêu hoa hồng, cậu ta đã đập lợn dồn hết số tiền tiết kiệm để mua 1.000 bông hoa hồng và đêm đó cậu ngồi xếp hình trái tim trước sân nhà cô bé. 6h sáng cậu gọi điện thoại và chỉ xin nàng một điều là hãy ngó ra ban công một phút thôi.

Bất ngờ và xúc động, cầm điện thoại và nghe được một tiếng nói nhỏ nhẹ "anh yêu em", cô bé không kìm được cảm xúc, đã nhận lời yêu Cường. Những ngày sau đó, Cường lại cưa đổ thêm được vài cô bé cùng trường nữa một cách dễ dàng không cần sử dụng đến “chiêu độc” xếp hoa hồng. Và bây giờ thì cậu nổi tiếng bởi biệt danh “sát thủ hoa hồng”. Lẽ đương nhiên, việc học hành của Cường sa sút hẳn, có lẽ phải ở lại lớp.

Teen đã yêu thì phải yêu thật oách, đó là cách nhìn nhận của cô bé H.H., hoa khôi Trường THPT P.B.C. Cô bé này chọn người yêu rất thoáng, không cần quan tâm đến chuyện học hành và tiểu sử của những chàng trai mà cô thích. Chỉ cần cậu ta đẹp trai, giàu có, chịu chơi nữa để có thể hãnh diện dạo phố phường, vào những chốn ăn chơi đắt đỏ sành điệu là cô bày tỏ tình cảm yêu thích của mình đến người yêu tuyệt vời này ngay.

Ngày kỷ niệm tình yêu tròn 1 tháng tuổi, anh chàng ga lăng đã đặt một bàn tiệc trên vũ trường New nổi tiếng của dân sành điệu, bạn bè cô bé thì suýt xoa khen cô sướng và hạnh phúc khi có anh chàng này. Mải mê với tình yêu đẹp, HH đã không còn muốn đến lớp học nữa, những thời gian ăn chơi sa đọa đêm hôm đã làm cô bé kiệt sức và mỗi sáng không thể thức dậy đến trường.
Dạo quanh phố phường Hà Nội buổi chiều tối, tại những tụ điểm cà phê, fastfood người ta sẽ bắt gặp nhiều đôi tình nhân trẻ 9x tình tứ bên nhau. Có khi cả hai đều là học sinh của một trường, đồng phục và cặp sách vẫn trên vai dắt tay nhau vào quán ăn uống.

Tình yêu thời @, tình yêu của thế hệ 9x là những buổi chiều lượn phố, những lời ngọt ngào, những khuôn mặt ngây thơ, xinh đẹp quyến rũ nhau... Cùng với biết bao nhiêu câu chuyện ly kỳ và hài hước về tình yêu tuổi teen ngoài xã hội kia, nhưng tất cả dường như chỉ là một thế giới ảo, thế giới mà khi lũ trẻ vừa bước vào ngưỡng cửa đã không muốn quay lại, chúng tò mò và bước tiếp những bước đi chập chững