Friday, September 16, 2011

Câu chuyện Rocky

Năm 1974 Sylvester Stallone, một diễn viên và nhà viết kịch bản phim, nản chí và bần cùng. Trong lúc ngồi xem một trậng đấu quyền Anh, anh bỗng bắt được cảm hứng bởi một tay quyền Anh “tầm thường”, một người không thể so sánh gì được với Mohammed Ali vĩ đại. Thế là anh chạy bổ về nhà và trong một cơn bộc phát cảm hứng kéo dài 3 ngày đã cho ra đời bản nháp đầu tiên của kịch bản mang tên Rocky.

Khi trong túi chỉ còn 106USD cuối cùng của mình, Stallone nộp kịch bản cho đại lý của anh. Một trường quay đề nghị 20.000USD với điều kiện để diễn viên Ryan O’Neal hay Burt Reynolds đóng vai chính. Dù phấn khích bởi lời đề nghị này nhưng Stallone muốn tự mình đóng vai chính. Anh đề nghị diễn không tính tiền và người ta đã bảo anh rằng, “Đó không phải là cách hiệu quả tại Hollywood.” Stallone từ chối lời đề nghị dù anh hết sức cần tiền.
Sau đó họ đề nghị anh 80.000USD với điều kiện là anh sẽ không đóng vai chính. Anh lại từ chối lần nữa.

Họ nói với anh rằng họ muốn Robert Redford đóng vai chính, và sẽ trả cho anh 200.000USD. Một lần nữa Stallone lại từ chối.

Họ tăng giá lên 300.000USD cho kịch bản của anh. Anh bảo họ rằng anh không muốn trải qua suốt cuộc đời mình cứ thắc mắc với việc “Nếu mà?”

Họ trả cho anh 330.000USD. Anh bảo họ rằng anh thà không thấy bộ phim được thực hiện hơn là anh không thể đóng vai chính.

Cuối cùng họ đồng ý để anh đóng vai chính. Anh được trả 20.000USD cho tiền kịch bản cộng với 340USD mỗi tuần, mức lương tối thiểu của một diễn viên. Sau khi trừ đi các chi phí, phí đại lý, thuế, anh chỉ thu được thực tế 6000USD thay vì 330.000USD.

Năm 1976 Stallone được đề cử giải thưởng Hàn lâm cho Nam diễn viên xuất sắc nhất. Bộ phim Rocky đã giành được ba giải Oscar: Hình ảnh đẹp nhất, đạo diễn xuất sắc nhất, và kịch bản phim hay nhất. Loạt phim Rocky từ đó đã kiếm được cả thảy gần 1 tỉ USD, đưa Sylvester Stallone thành diễn viên điện ảnh quốc tế.

Hãy đi theo khí phách của Stallone. Hãy gắn chặt với những khẩu súng của mình.
giaunhanh.com

Nguyên nhân khiến bạn nghèo

Xin tóm tắt dưới đây những kiến thức cần thiết trên con đường tìm kiếm sự tự do về tài chính được đăng tải đến nay:
a) Theo Robert T. Kiyosaki và Sharon L. Lechter tác giả của 2 cuốn sách “Dạy con làm giàu ” và “Cha giàu cha nghèo” có thể chia nhân loại thành bốn loại người theo phương thức kiếm tiền của họ (Kim Tứ Đồ): Những người làm công ăn lương (L); Nhóm người làm tư (T); Nhóm Chủ doanh nghiệp, công ty (C); Nhóm Nhà đầu tư (Đ) trong đó Nhóm những người làm công ăn lương là những người ưa thích sự an toàn, ổn định, ngại mạo hiểm, không thích rủi ro nhất là trong vấn đề tiền bạc; Nhóm làm tư (T) thường là những người giỏi nghề và coi trọng sự tự do của cá nhân, thích được tự mình định đoạt công việc và cuộc sống cá nhân. Họ là người làm chủ một công việc và thường chỉ tin vào bản thân hơn là tin vào người khác; Nhóm Chủ doanh nghiệp (C) là những người có khả năng lãnh đạo người khác, thích phân chia công việc, thích mướn những người giỏi hơn làm việc cho mình. Nhóm người này làm chủ một hệ thống, một quy trình kinh doanh chứ không làm chủ một công việc; Nhóm các Nhà đầu tư (Đ) là những người làm ra tiền bằng tiền. Robert T. Kiyosaki và Sharon L. Lechter cũng cho rằng nếu bạn muốn trở thành người giàu có, bất kể bạn đang kiếm tiền từ nhóm nào bạn phải tìm cách trở thành Nhà đầu tư;
b) Bí quyết thành công của những người giàu không nằm ở chỗ họ thuần tuý gặp may hay thuận lợi hơn bạn nhờ được thừa kế một gia tài kếch sù …mà chính là do họ luôn mơ ước, luôn khát khao, luôn hành động vươn tới để làm giàu, để có sự tự do về tài chính;
c) Theo người giàu, Tài sản là bất cứ cái gì mang lại lợi nhuận, làm tăng thu nhập còn Tiêu sản là bất cứ cái gì không sinh ra lợi nhuận, làm giảm thu nhập. Chính vì thế người giàu luôn luôn cố gắng mua Tài sản và giảm thiểu Tiêu sản còn người nghèo và trung lưu thì ngược lại luôn luôn mua Tiêu sản mà tưởng nhầm đó là Tài sản. Kết quả là người giàu ngày càng giàu hơn còn người nghèo ngày càng nghèo đi; Muốn cải thiện tình hình tài chính, bạn phải giảm thiểu việc mua Tiêu sản và cố gắng tối đa mua Tài sản;
d) Thói quen bầy đàn của người nghèo và trung lưu là một thói quen tiêu tốn rất nhiều thời gian, tiền bạc và sức lực của nhân loại. Thói quen này làm cho bạn và những thế hệ mai sau của bạn không bao giờ thuộc hàng ngũ người giàu mà bạn và con cháu của bạn, chút chít của bạn chỉ có thể nằm trong số 95% người nghèo và trung lưu của nhân loại mà thôi;
e) Người giàu hành động bao giờ cũng có mục tiêu. Những người giàu hoặc muốn trở nên giàu không bao giờ hành động theo cảm tính, không a dua theo bầy. Họ biết cách chia mục tiêu của họ ra thành những mục tiêu nhỏ hơn, khả thi và thực hiện nó bền bỉ ngày này qua ngày khác như con ong chăm chỉ hút từng hạt phấn hoa nhỏ li ti để đến một ngày kia cho đời một chõ mật ong to ngọt lịm và vàng óng. Trong khi đó người nghèo thường đặt ra những mục tiêu to tát lúc đầu nhưng sau đó lại thực hiện theo kiểu “Đầu voi đuôi chuột”;
f) Người nghèo với mong muốn một mai được mở mặt với đời thường sống theo kiểu “Hy sinh đời bố củng cố đời con” . Nhưng kết quả thật buồn rầu vì những gì hôm nay bạn không muốn làm thì đường kỳ vọng rằng con cháu bạn sẽ làm điều đó trong tương lai. Và thật nghịch lý là cái cách sống vô tư “Đời cua, cua máy; Đời cáy, cáy đào” xem ra lại hợp với quy luật chọn lọc của tự nhiên, hợp với tạo hoá hơn, mặc dù vậy sống như vậy cũng không phải là cách sống tốt nhất, cách sống có trách nhiệm nhất;
g) Hãy sống với hiện tại! Hãy sống với từng giây, từng phút của ngày hôm nay! Hãy sống vì vì sự hoàn thiện của chính mình chứ đừng sống vì cái gì xa vời ở đâu đó! Hãy bắt đầu cuộc cách mạng với chính bản thân để làm nền móng vững chắc cho cái lâu đài nguy nga, tráng lệ mà ta muốn các thế hệ mai sau dựng nên. Đấy là lối sống văn hoá nhất và có trách nhiệm nhất. Sống trong một môi trường thấm đẫm khát khao vươn tới, trong một gia đình mà bố mẹ thật sự năng động, sáng tạo, độc lập, quyết đoán, trung thực, sống trong một gia đình mà mỗi hành vi ứng xử của các cá nhân tràn ngập tính nhân văn, lòng nhân ái, vị tha thì bạn lo gì con cái bạn không trưởng thành. Các cụ dạy “Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng” và quy luật nhân quả của muôn đời là “Gieo hạt gì thì gặt vụ mùa đó” là như vậy;
h) Thời gian không chỉ là tiền bạc, thời gian chính là cuộc sống. Một khi bạn đã hành xử không đúng, bạn không chỉ mất tiền bạc mà còn mất luôn cả cuộc sống. Bạn sẽ sống phí hoài những năm tháng quý giá mà tạo hoá đã ban cho. Bạn sẽ sống vật vờ, nhàn nhạt theo bầy đàn, theo bản năng như bao người khác và đương nhiên là bạn sẽ luôn luôn gặp khó khăn về tài chính. Muốn cải thiện tình hình, bạn phải bắt đầu ngay từ ngày hôm nay chứ đừng đợi đến ngày mai.
Bạn có thể nóng ruột nói rằng những kiến thức này ai mà chả biết hoặc giả như nếu bây giờ mới biết thì nó cũng chẳng giúp ích gì. Cái bạn cần biết là những kế hoạch hay những mánh lới, những cơ hội kinh doanh cụ thể để tuần sau, tháng sau bạn đã trở thành chủ doanh nghiệp hay nhà đầu tư chứ không phải là mớ lý thuyết suông này.
Bạn nên nhớ rằng khi bạn bị cận thì bạn làm thế nào đọc được sách nếu bạn không sắm cho mình một cái kính thích hợp. Bạn có thể nhìn thấy vi khuẩn bằng mắt thường không? Chắc chắn là không rồi. Muốn nhìn thấy nó bạn phải sử dụng kính hiển vi có độ phóng đại lớn và có thể phải dùng kính hiển vi điện tử đấy.
Cận thị, vi khuẩn … những thứ này lại càng không liên quan gì đến tiền bạc, bạn bảo thế. Có đấy, chẳng qua là ý tại ngôn ngoại mà thôi. Bạn sẽ không bao giờ giàu khi bạn là (hay bạn có tính cách của) những người làm công lãnh lương hay những người làm tư (giống như bạn bị cận nên không thể đọc sách vì không có kính). Muốn giàu, bạn phải trở thành (hay phải có tố chất, tính cách của) chủ doanh nghiệp hay nhà đầu tư, tức là bạn phải phải khao khát làm giàu, phải có kế hoạch cụ thể thực hiện ước mơ, phải luôn hành động vươn tới, phải độc lập suy nghĩ, phải quyết đoán, phải không ngại rủi ro, mạo hiểm, vv và vv … Bị cận mà muốn đọc sách thì phải mua kính – tức là trang bị cho mình những điều kiện thích hợp với hoàn cảnh mới. Trong việc kiếm sống cũng vậy. Bạn đang có tư duy của những người nhóm L và T, nếu muốn giàu có, bạn phải thay đổi tư duy, thay đổi nhận thức, thay đổi cách hành động theo cách của Nhóm C và Đ. Bạn phải thay đổi bản thân cho thích hợp với mục tiêu trước khi đi tìm những mánh lới, những cơ hội kinh doanh cụ thể. Nếu bạn không thể thay đổi thì dù bạn có học hàng nghìn mánh lới kinh doanh, dù có được hàng nghìn cơ hội đầu tư do được ai đó mách bảo, bạn cũng chớ có tận dụng chúng vì chúng chỉ làm cho bạn khốn khổ hơn mà thôi giống như khi bạn cố gắng đọc sách không có kính với đôi mắt cận thị thì mắt bạn ngày càng tồi đi. Với cái cách đọc liều hay thiếu hiểu biết như vậy thì có thể đến một ngày nào đó bạn sẽ chẳng còn “Giàu hai con mắt” như các cụ vẫn dạy.

theo My Opera

Công thức của nhà triệu phú

Cứ 60 giây, một người nào đó trên thế giới trở thành nhà triệu phú.
Đúng thôi. Một nhà triệu phú mới được tạo ra từng phút từng ngày. Đúng là có hàng triệu nhà triệu phú.
Một số những nhà triệu phú này đã mất 60 năm để tích lũy sự giàu có. Một số khác mất chưa tới một năm. Một số chưa đến 90 ngày. Và một số chưa tới một phút. Trong quyển sách này, chúng tôi sẽ cho bạn thấy một quá trình theo từng bước để không chỉ trở thành một nhà triệu phú, mà còn là một nhà triệu phú tiến bộ – dù bạn mất 60 năm hay 60 giây.
Phần đông các nhà triệu phú chia sẻ cùng những đặc điểm nào đó với nhau. Bạn phải thực hành những kĩ thuật và chiến lược nhà triệu phú. Bạn phải làm theo bộ óc nhà triệu phú – một bộ óc có thái độ và niềm tin tạo ra của cải rất riêng biệt.
Sau nhiều năm nghiên cứu chính bản thân mình và cùng với các sinh viên của mình, chúng tôi đã đúc kết phương pháp của chúng tôi thành một quá trình gồm ba giai đoạn mà chúng tôi gọi là Công thức Nhà triệu phú:
Giấc mơ + Nhóm + Chủ đề = Nhà triệu phú
1. Giấc mơ: Xây dựng bộ óc nhà triệu phú – tự tin và đam mê cháy bỏng.
2. Nhóm: Thu hút những nhà cố vấn dày dạn kinh nghiệm và những cộng sự giỏi để giúp biến giấc mơ của bạn thành hiện thực.
3. Chủ đề: Lựa chọn và áp dụng một hoặc nhiều mô hình nhà triệu phú cơ bản để kiếm tiền nhanh chóng.
Từng bước trong quyển sách này được biên soạn nhằm giúp bạn tập trung vào ba giai đoạn quan trọng trong quá trình làm giàu. Chúng tạo nên sự kết nối để bạn vươn đến sự thành công tài chính.

Nguồn : giaunhanh.com

Suy nghĩ làm giàu

” Mọi người nghĩ rằng yếu tố quan trọng đối với cây là quả, nhưng thực tế yếu tố quan trọng của cây là hạt giống.”

FRIEDRICH WILHELM NIETZSCHE (1844 – 1900)

Hãy nhìn chung quanh bạn. Mọi thứ bạn nhìn thấy bắt đầu từ một ý nghĩ trong tâm trí của ai đó. Chiếc ghế bạn ngồi. Chiếc bàn bạn làm việc. Chiếc xe bạn lái. Căn nhà bạn đang sống. Quần áo bạn đang mặc. Chiếc tivi bạn xem. Ban đầu luôn là một ý nghĩ. Sau đó là một sự việc – chẳng gây ra điều gì cả. Chà! Chính là thế. Mọi thứ bắt đầu từ một ý nghĩ.
Động từ chuyển những suy nghĩ thành các sự việc là động từ biểu lộ. Nó bắt nguồn từ từ tiếng Anh thời Trung cổ manifestus, có nghĩa là “hữu tình” và từ Latinh manus có nghĩa là “bàn tay”. Khi bạn biểu lộ điều gì, điều đó cho thấy bạn đã đưa bàn tay bạn xuyên qua bức màn vô hình vốn tách biệt thế giới hữu hình với thế giới tưởng tượng và kéo mục đích, khao khát, mong muốn của bạn vào thực tại.
Đầu tiên, bạn nghĩ đến nó, sau đó, bạn biểu lộ nó. Bạn “hiện thực hóa nó.” Bạn làm cho nó xuất hiện.
Mọi người đều biểu lộ. Một số người biểu lộ sự dư giả. Những người khác biểu lộ sự thiếu thốn. Nếu bạn không có những gì bạn muốn, hãy xem xét những suy nghĩ của bạn. Hãy hỏi chính bạn: “Mình đã biểu lộ điều này như thế nào?”
Bạn chính là thành quả của những suy nghĩ mà bạn đã gieo mầm và nuôi dưỡng. Nếu bạn muốn có một thành quả tốt hơn, bạn phải gieo trồng những suy nghĩ tốt hơn. Giống như một hạt táo sẽ không sản sinh ra một cây đào, những suy nghĩ nghèo nàn sẽ không mang lại sự phồn vinh. Cũng chắc chắn như quả đấu sẽ trở thành cây sồi, những hình ảnh trong tâm trí bạn sẽ trở thành hiện thực của bạn.
Các suy nghĩ là những sự việc. Mỗi suy nghĩ có một kết quả. Không một suy nghĩ nào trong cuộc sống của bạn “không mất tiền thuê” trong bộ não của bạn. Mỗi suy nghĩ là một viên sỏi rơi vào ao nước cuộc sống của bạn – những gợn sóng lăn tăn là có thật. Suy nghĩ của bạn càng mạnh mẽ, kết quả càng có tác động. Một suy nghĩ tiêu cực nào đó giống như một làn sóng truyền thanh. Người ta có thể cảm thấy nó. Các con thú có thể ngửi thấy nó. Toàn bộ hệ thống năng lượng quanh bạn đều bị lây lan. Hãy nhổ bỏ những suy nghĩ đó.
Hãy luôn nghĩ đến những điều tích cực. Vun trồng những hình ảnh tốt một cách quyết tâm và táo bạo. Chỉ dùng những lời tuyệt vời với chính mình, một cách thường xuyên. Và BÂY GIỜ hãy cảm thấy tuyệt diệu! Điều này sẽ tô điểm thêm cho cách nhìn của bạn về thế giới. Như một thỏi nam châm, bạn thu hút những nguồn lực cần thiết để biểu lộ thế giới bạn mong muốn.
Tất cả những điều được biểu lộ quanh bạn đã làm cho ai đó trở nên giàu có. Bất cứ nơi nào bạn nhìn, bạn đều có thể thấy nó. Chiếc ghế bạn ngồi. Chiếc bàn bạn làm việc. Chiếc xe bạn lái. Căn nhà bạn đang sống. Quần áo bạn đang mặc. Chiếc tivi bạn xem. Bất cứ nơi đâu bạn nhìn – mỗi điều mà bạn thấy đã hay đang mang lại cho ai đó hàng triệu đôla. Có hàng triệu cách mới mẻ để biểu lộ một triệu đôla. Chúng tôi muốn trở thành các huấn luyện viên về cách biểu lộ cho các bạn. Chúng tôi muốn ủng hộ các bạn trong việc thay đổi tương lai kinh tế của các bạn. Cùng nhau chúng ta có thể thay đổi tương lai kinh tế của cả thế giới.

Nguồn : Sách bí quyết làm giàu

Giá trị của một nụ cười ?

Giá của một nụ cười rẻ hơn giá tiền điện, thế nhưng nụ cười lại to sáng nhiều hơn hàng trăm bóng đèn điện.

Không ai nghèo đến nỗi không thể mỉm một nụ cười, cũng không ai đủ giàu để sống mà không cần đến nụ cười của người khác.

Một nụ cười- vốn liếng tuy nhỏ bénhưng lại làm giàu cho kẻ đón nhận nó mà không hề làm nghèo đi kẻ trao tặng nó. Ngược lại, có khi người ta sẽ còn mãi mãi ghi nhớ.

Nụ cười tạo được hạnh phúc trong gia đình. Nụ cười là dấu hiệu của nhân ái. Nụ cười làm cho kẻ nhọc nhằn tìm được sự thoải mái dễ chịu. Nụ cười đem lại sự can đảm cho người nản chí, hoang mang.

Nếu có một lúc nào đó trong đời, bạn gặp một ai đó không cho bạn được một nụ cười như bạn đáng được nhận, thì bạn hãy quảng đại mà nở một nụ cười với người đó. Bởi vì không ai cần đến nụ cười cho bằng người không bao giờ biết cười.

Có một câu chuyện kể rằng: Saint- Exupery từng là phi công tham gia chống phát xít trong Thế chiến thứ hai. Chính từ những năm tháng này ông đã viết ra tác phẩm “Nụ cười”. Không biết đây là một tự truyện hay một truyện hư cấu, nhưng tôi tin rằng nó có thật. Trong truyện, Saint- Exupery là một tù binh bị đối xử khắc nghiệt và ông biết nay mai có thể bị xử bắn như nhiều người khác.

Ông viết : “Tôi trở nên quẫn trí. Bàn tay tôi giật giật, cố gắng rút trong túi áo một điếu thuốc. Nhưng tôi lại không có diêm. Qua hàng chấn song nhà giam, tôi trông thấy một người cai tù. Tôi gọi: “Xin lỗi, anh có lửa không?”..

Anh ta nhún vai rồi tiến lại gần. Khi rút que diêm, tình cờ mắt anh nhìn vào mắt tôi. Tôi mỉm cười mà chẳng hiểu tại vì sao lại làm thế. Có lẽ vì khi muốn làm thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười. Lúc này dường như có một đốm lửa bùng cháy nhanh qua kẽ hở giữa hai tâm hồn chúng tôi, giữa hai trái tim con người.

Tôi biết anh ta không muốn, nhưng do tôi đã mỉm cười nên anh ta phải mỉm cười đáp lại. Anh ta bật que diêm, đến gần tôi hơn, nhìn thẳng vào mắt tôi và miệng vẫn cười. Giờ đây trước mặt tôi không còn là viên cai ngục phát xít mà chỉ là một con người.

Anh ta hỏi tôi: “Anh đã có con chứ?”.

Tôi đáp: “Có” và lôi từ trong ví ra tấm nhỏ của gia đình mình.

Anh ta cũng vội rút trong túi áo ra hình những đứa con và bắt đầu kể lể về những kỳ vọng của anh đối với chúng.

Đôi mắt tôi nhoà lệ. Tôi biết mình sắp chết và sẽ chẳng bao giờ gặp lại được người thân. Anh ta cũng bật khóc.

Đột nhiên, không nói một lời, anh ta mở khoá và kéo tôi ra khỏi buồng giam. Anh lặng lẽ đưa tôi ra khỏi khu vực thị trấn chiếm đóng, thả tôi tự do rồi quay trở về.

Thế đó, cuộc sống của tôi đã được cứu rỗi chỉ nhờ một nụ cười”.

Từ khi đọc được câu chuyện này tôi nghiệm ra được nhiều điều. Tôi biết rằng bên dưới mọi thứ vỏ bọc chúng ta dùng để thủ thế, để bảo vệ phẩm giá và địa vị, vẫn còn có một điều thật quí giá mà tôi gọi là tâm hồn.

Tôi tin rằng: nếu tâm hồn bạn và tâm hồn tôi nhận ra nhau thì chúng ta chẳng còn gì phải sợ hãi hay căm thù oán ghét nhau.

Nếu bạn từng có một khoảnh khắc gắn bó với đồng loại qua sức mạnh của nụ cười, thì tôi tin rằng bạn cũng đồng ý với tôi, đó là một phép lạ nho nhỏ, một món quà tuyệt vời mà chúng ta có thể dành cho nhau.

Trích “Con đường đi tìm hạnh phúc”


kienthuclamgiau.com(trích : “Con đường đi tìm hạnh phúc”)