Monday, September 8, 2008

Câu chuyện của một người thất bại.

Mình có đọc một câu chuyện về một người khởi nghiệp bị thất bại thấy hay hay muốn share với mọi người...
Hồi đó, đang từ một viên chức bình thường, tôi đột ngột quyết định chuyển sang làm kinh doanh. Tôi chọn hướng mở quán ăn vì đã nhiều lần… đi ăn quán, đã phần nào hình dung được công việc kinh doanh. Và quan trọng hơn nữa là tôi tự tin vì mình cũng biết chút ít về nghề bếp. Người thân can ngăn “chớ thấy người ăn khoai vác mai đi đào”, nhưng tôi bỏ ngoài tai.

TỪ QUYẾT ĐOÁN ĐẾN… GÀN

Trong kinh doanh rất cần phải cố chấp, tôi nghĩ thế. Cố chấp, trong một chừng mực nào đó, là quyết đoán, bản lĩnh, dám nghĩ dám làm.

Công việc đầu tiên của tôi là tìm thuê mặt bằng. Việc này tôi không có kinh nghiệm nhưng vẫn quyết làm một mình, bởi không muốn tiếp tục nghe những lời can ngăn. Đọc báo thấy đăng “nhà cho thuê nguyên căn, sân để được xe tải, giá thuê vừa phải, hẻm xe hơi vào được…”, tôi liên hệ ngay với chủ nhà. Xem xong căn nhà cảm thấy vừa ý, tôi quyết định đặt cọc, làm hợp đồng… ngay trong ngày.

Tôi sợ nếu không quyết định sớm sẽ có người khác đến thuê, quên việc phải thương lượng giá. Mẹ tôi biết chuyện cứ cằn nhằn suốt, bởi khi bà đi hỏi chuyện mấy ông xe ôm đầu hẻm và dò la người dân sống gần đó thì hiểu ra tôi đã thuê hớ giá khá nhiều. Lúc này thì đành chịu, tôi đã ký hợp đồng, đã đặt cọc ba tháng, và đóng trước một tháng tiền nhà. Sau đó tôi còn phát hiện ra một số điều kiện về mặt bằng chỉ có trên… mục rao vặt. Chẳng hạn, “hẻm xe hơi vào được” nhưng lại không ra được, vì đầu con hẻm rộng tới 12 mét nhưng vào đến căn nhà tôi thuê thì chỉ còn 4 mét! “Sân để được xe tải” có nghĩa là sân không có mái che, giữa trưa trời nắng mới thật là khủng khiếp. Tiếc là lúc xem nhà và khi ký hợp đồng tôi lại đi vào buổi chiều tối nên cứ thấy mát rượi!

Ngày khai trương, quán phở rất đông khách. Tôi đắc ý cho là mình quyết định đúng mà không để ý đến một điều là lần đầu tiên ở khu vực này xuất hiện một quán phở. Người ta đến ăn vì tò mò chứ chưa hẳn vì nhu cầu. Sau vài ngày đông vui, khách đến quán cứ thưa thớt dần. Tôi lại phải động não tìm nguyên nhân thất bại. Đây là một khu dân cư đông đúc, nhưng hầu hết đều là viên chức nên sống khá khép kín. Sáng họ vội đi làm nên không kịp ăn, chiều về ăn cơm tối với gia đình. Rốt cuộc khách hàng chính của quán tôi ở con hẻm chỉ là mấy ông bà nghỉ hưu. Nhưng khổ nỗi họ lại sợ cao huyết áp nên chẳng mấy ai đụng đến phở. Vậy là tôi đành trông chờ vào khách vãng lai.

Con hẻm mà tôi mở quán ăn thông sang nhiều hẻm và đường lớn khác nên suốt ngày tấp nập người qua lại. Tôi thấy đây là ưu điểm và bỏ qua lời cảnh báo từ người thân rằng “đây là con đường chết, người qua lại tuy tấp nập nhưng đó là vì công việc, vì… tránh kẹt xe, chứ không phải để tìm một điểm ăn uống”. Hơn nữa, như nhiều người phân tích, quán của tôi chẳng có gì hấp dẫn để thu hút khách vãng lai. Quán không có bảng hiệu, chỉ có mỗi hộp đèn gắn tít trên trời. Thêm nữa, hộp đèn chỉ mở vào buổi tối, còn ban ngày khách đi từ xa chỉ thấy mỗi tên quán (là tên tôi!) còn quán bán gì thì không rõ, vì chữ “phở” tôi để quá nhỏ.

Kinh doanh phở ế ẩm, tôi đột ngột chuyển sang bán cơm, vì nghĩ món này “thiết thực” hơn. Một lần nữa quyết định quá nôn nóng của tôi đã gây họa. Có khách vào quán gọi phở đã phải sượng sùng quay ra, vì tôi bán cơm mà vẫn treo hộp đèn quán phở! Thậm chí, chiếc xe phở còn được tôi “cải tiến” thành tủ kiếng bày thức ăn bán với cơm! Nhưng điều đó cũng chưa “nghiêm trọng” bằng việc tôi quyết định quay trở lại bán phở lần nữa. Do bán cơm không đắt khách như mong muốn, và lại có nhiều khách gợi ý tôi nên bán phở trở lại. Lúc này không ai còn hiểu nổi quán tôi thực sự bán gì!

Vì cố chấp, tôi đã bằng mọi cách quyết phải đạt được thành công. Cũng vì cố chấp, tôi cứ sợ mọi người cười chê thất bại của mình. Chính những suy nghĩ này đã dẫn đến một đường lối kinh doanh không nhất quán, làm tôi ngày càng lún sâu vào thất bại.

“SÁNG TẠO” QUÁ MỨC

Sau một thời gian loay hoay từ “phở” sang “cơm”, hết “cơm” đến “phở”, tôi chuyển sang bán nước uống. Nếu như ở hàng ăn đòi hỏi phải nghiêm ngặt trong công thức chế biến, thì với thức uống tôi lại thấy hợp với đầu óc “sáng tạo phong phú” của mình.

Lần này rút kinh nghiệm chuyện làm bảng hiệu lúc bán phở quá mờ nhạt, tôi cho làm lại hộp đèn, vẽ lại bảng hiệu với cái tên… rất Tây: “Hi there, buddies!”. Sợ cái tên này nghe lai căng quá nên trong tờ rơi đi phát ở trường học, tôi đã cẩn thận chuyển ngữ sang tiếng Việt, nghe thật… kêu: “Chào nhé, bạn mình ơi!”.

Rồi tôi bắt tay vào nghiên cứu công thức pha chế các món uống. Tôi “sáng tạo” bằng cách thêm vị này, bớt vị nọ. Vì quá “sáng tạo”, tôi đã tạo ra một thực đơn dài dằng dặc hàng mấy chục món giải khát, chưa kể cũng ngần ấy món trái cây và sinh tố. Tên gọi các món lại được đặt quá bay bổng, đến nỗi khách không thể hình dung mình sắp được “thưởng thức” món gì với những cái tên như “Hây hây má hồng”, “Mắt ai mãi tìm”, “No 4 go”… Cũng vì tôi tạo ra quá nhiều công thức nên lúc pha chế cho khách tôi không thể nào nhớ xuể. Vậy là vừa pha chế tôi phải vừa… cầm giấy ghi công thức nhẩm đọc. Việc này đôi khi cũng dẫn đến nhầm lẫn trong pha chế khi quán đông khách.

Tôi đã cố hết sức nhưng vẫn không thành, chỉ còn biết rút ra bài học cho chính mình:

Kinh doanh rất cần sáng tạo nhưng không phải là phi thực tế.
Và điều quan trọng hơn là không thể chủ quan khinh suất.
Tôi vốn thích yên tĩnh nên khi kinh doanh đã chọn hẻm để mở quán. Ngoài lý do đó, tôi còn bị thuyết phục bởi nhiều quán ăn dù mở trong hẻm mà vẫn rất thành công. Nhưng tôi lại quên rằng những quán thành công đó rất khác biệt so với tôi. Đó là những quán chuyên bán đặc sản vùng miền, quán cà phê vườn lãng mạn… Chứ bán hàng ăn uống bình thường như tôi mà tìm nơi tịnh vắng thì chỉ có thất bại. Lẽ ra tôi phải biết vận dụng câu “buôn có bạn, bán có phường” khi chọn địa điểm mở quán.

Tôi cố cầm cự hơn một năm thì đành đóng cửa. Tôi chạnh nghĩ mình không có khiếu kinh doanh! Đi ăn quán thường xuyên, làm bếp thuần thục chưa hẳn đã có thể kinh doanh quán ăn giỏi!

Thursday, September 4, 2008

6 điểm “không mê được” khi thuyết trình

Khi chuyện trò, trao đổi phỏng vấn hay thuyết trình ở cơ quan, đôi khi bạn có những "ngôn ngữ cơ thể" thừa, ảnh hưởng rất xấu đến hình ảnh cũng như bài nói chuyện của mình.

1. Không giao tiếp bằng mắt với người nghe

Hậu quả: Mọi người sẽ nghĩ bạn thiếu tự tin, bạn lo lắng và chưa chuẩn bị kỹ bài nói chuyện.

Lời khuyên: Dành 90% thời gian nói chuyện hoặc nhiều hơn để nhìn thẳng vào mắt của cùng trò chuyện. Phần lớn chúng ta khi nói chuyện thường chỉ nhìn xuống tài liệu, vào màn chiếu, nhìn xuống bàn hoặc... ngó lơ lung tung. Có một cách rất hiệu quả để chữa "bệnh" này: ghi hình những buổi thuyết trình của mình và xem lại để rút kinh nghiệm.

Nhìn thẳng vào thính giả chính là một cách để thu hút sự chú ý của họ, không cho phép họ có cơ hội lơ là hay làm việc khác.

2. Dáng đứng rụt rè, không mạnh mẽ

Hậu quả: Mọi người sẽ thấy ở bạn một doanh nhân còn non nớt, không chững chạc.

Lời khuyên: Khi đứng trên sàn, bạn nên đứng sao cho chân rộng bằng vai. Bạn có thể hơi nghiêng người và vai về phía trước nhưng nên giữ thẳng đầu và xương sống. Không nên dựa vào bàn hay bục phát biểu.

3. Cử động hoặc lắc lư cơ thể quá nhiều

Hậu quả: Mọi người nghĩ bạn đang sốt ruột về điều gì đó, muốn nói nhanh cho xong. Đôi khi, những động tác thừa của bạn khiến người nghe rối mắt, và họ có thể lấy chúng ra làm trò cười đấy.

Lời khuyên: Hãy hạn chế và kiểm soát mọi cử động của cơ thể. Đừng phô diễn những cử động không mục đích. Tập thói quen nghiêm túc ngay cả khi đang nói chuyện với một người. Trừ khi bạn đang "buôn dưa lê" với cô bạn thân, mọi cử chỉ lắc lư đều khiến bạn có vẻ cợt nhả.

4. Đứng yên một chỗ

Hậu quả: Bạn đang tạo cho bài nói chuyện của mình vẻ cứng nhắc không cần thiết đấy. Buổi nói chuyện của bạn chắc chắn sẽ kém phần sôi động, vui vẻ nếu bạn cứ đứng yên như phỗng.

Lời khuyên: Bạn có thể đi lại một chút. Nhiều nhà diễn thuyết xuất sắc rất hay đi lại trong lúc nói chuyện, thậm chí đi lại rất nhiều. Tuy nhiên, việc đi đi lại lại của họ là có mục đích chứ không phải vô nghĩa. Bạn cũng nên có những động tác cần thiết để minh họa cho bài nói.

5. Bỏ hai tay trong túi

Hậu quả: Mọi người sẽ nghĩ bạn không có hứng thú phát biểu, bạn miễn cưỡng phải trình bày, hoặc bạn đang lo lắng.

Lời khuyên: Nếu bạn chỉ bỏ một tay trong túi và tay kia để thả lỏng thì vẫn có thể chấp nhận được. Nhưng nếu bỏ cả hai tay thì chắc chắn là phải thay đổi. Giải quyết vấn đề này hết sức đơn giản: bỏ tay ra khỏi túi. Dùng tay để cầm bút, thước, chỉ vào màn hình minh họa,… Hãy để đôi tay bạn không “thất nghiệp”.

6. Sử dụng những cử chỉ, điệu bộ giả tạo

Hậu quả: Mọi người sẽ biết ngay bạn đã học quá thuộc bài phát biểu, bạn sẽ mất đi sự tự nhiên và khiến mọi người nghĩ ngay đến sự giả tạo, không thật trong bài phát biểu của bạn.

Lời khuyên: Đừng quá lạm dụng các cử chỉ, điệu bộ trong lúc phát biểu. Nếu không sẽ có lúc cử chỉ, điệu bộ của bạn sẽ không nhất quán với những gì bạn đang nói. Khi đó, thính giả sẽ được xem một bộ phim mà hình ảnh và âm thanh bị lộn xộn. Ngôn ngữ thuyết trình cũng phải chọn lựa kỹ, sao cho giản dị và dễ hiểu, đừng để người nghe nhàm chán hoặc phải căng thẳng đầu óc để suy luận.

Theo Askmen

Bí quyết để thuyết trình hiệu quả

GIAI ĐOẠN CHUẨN BỊ

a. Nội dung: Bạn nên dùng nhiều thời gian để nghiên cứu kỹ về chủ đề, đề tài của bạn, và phát triển thành các ý tưởng.

b. Cách tổ chức bài diễn thuyết: Sắp xếp các ý tưởng của bạn vào các phần mở bài, thân bài, kết luận một cách logic.

c. Thẻ ghi chú: Làm các tấm cards ghi chú những ý chính sẽ nói trong bài diễn văn. Nhớ là chỉ ghi những ý chính một cách ngắn gọn thôi nhé. Chúng sẽ giúp bạn nhớ lại nhanh chóng các ý chính mà không cần phải đọc nhiều.

d. Thực hành: Muốn thuyết trình thành công và hiệu quả còn đòi hỏi bạn cần phải thực tập nhiều lần trước ngày thuyết trình.

GIAI ĐOẠN TRÌNH BÀY

a. Phong thái tự nhiên: Cố gắng thuyết trình một cách tự nhiên, như đang trò chuyện với khán giả. Tránh nói một cách đều đều như trả bài, cũng không nên chỉ nhìn và đọc lại bài thuyết trình đã chuẩn bị sẵn.

- Sự nhiệt tình: chứng tỏ quan điểm rõ ràng và tích cực, niềm yêu thích về chủ đề bạn đang nói thông qua giọng nói và các biểu cảm trên nét mặt.

- Giao tiếp bằng mắt (eye contact): phải duy trì sự giao tiếp bằng mắt với khán giả để tăng sự tin cậy, tăng sự thích thú, tập trung nơi khán giả, và bạn cũng có thể nhận ra được sự phản hồi ngầm từ khán giả đối với bài thuyết trình của mình.

- Sự rõ ràng: phát âm rõ ràng, sử dụng ngôn ngữ phù hợp với khán giả của bạn.

b. Ngôn ngữ cử chỉ̉:

- Cách đi đứng: một dáng điệu và sự di chuyển tốt sẽ truyền tải được sự tự tin, chuyên nghiệp, và đáng tin cậy ở chính bạn.

- Điệu bộ: giữ điệu bộ của bạn một cách tự nhiên, tránh những cử chỉ lặp lại. Dùng cử chỉ của bạn để nhấn mạnh các điểm chính và thu hút sự chú ý nơi khán giả.

c. Phương tiện trợ giúp (visual aid): Thường là powerpoint, tranh ảnh, đồ thị… Các phương tiện nhìn nên:

- Đủ lớn để khán giả có thể thấy rõ.

- Được đặt tại vị trí dễ nhìn.

- Đơn giản và dễ hiểu.

Friday, August 29, 2008

Hãy xem lại lời nói và việc làm của mình

Khi ngồi một mình vào lúc đêm khuya; hoặc khi ở trong rừng,trên bãi biển, thậm chí ngay cả khi ở trong quán cà phê, bạn hãy tự xem lại mình. Điều đó cũng có nghĩa là khi bạn đã bình tĩnh, bạn sẽ thấy mình rõ hơn. Mặt hồ có phẳng lặng thfi bạn mới nhìn thấy bóng mình,khi bạn bình tĩnh thì mới thấy được ngày hôm nay bạn đã làm gì.
Có người nói con người hiện đại có thêm một niềm tự tin, nhưng lại thiếu mất một loại tinh thần “tự tỉnh” (kiểm điểm, xem xét lại mình). Đa số người chỉ thích được người khác khen ngợi, nhưng lại rất ít người thật sự xem xét lại mình. Trong những người còn đi học, thầy giáo thường bảo chúng tôi: “cần phải thường xuyên tự kiểm điểm, tự phê bình và điều này rất có giá trị”.
Cái gọi là “tự tỉnh”, tức là xem xét lại mình, xem lại lời nói và việc làm của mình, có gì sai, có gì cần phải sửa không.Người ta tại sao cần phải tự tỉnh? Lý do không ngoài hai nguyên nhân sau:
1. nguyên nhân chủ quan: con người không thể thập toàn thập mỹ, nói chung thường có khiếm khuyết về cá tính, hoặc thiếu sự hiểu biết, nhất là những người trẻ tuổi kinh nghiệm giao tiếp ngoài xã hội còn bị thiếu, vì thế họ thường có những lời nói không đúng hoặc những việc làm sai, đắc tội với người khác.

2. nguyên nhân khách quan: trong cuộc sống thực tế, rất nhiều người chỉ muốn nói những lời hay nên nhiều khi nhìn thấy người khác làm những việc không đúng hoặc nói không đúng cũng cố ý không bảo ban. Vì thế các bạn trẻ cần phải thường xuyên xem xét lại những lời mình nói và những việc mình làm.

Tăng tử nói: “Ngộ nhật tam tỉnh ngộ thân” (mỗi ngày tôi phải sửa mình 3 lần). Nếu bạn cảm thấy không có thời gian để mỗi ngày xem xét lại mình ba lần, thì hãy cố gắng mỗi ngày một lần hoặc hai ngày một lần cũng được, nhưng phải thường xuyên.
vậy hàng ngày bạn cần phải xem xét lại điều gì? Có phải là cứ khi nào bạn mất vui hoặc khó chịu hay không? Câu trả lời là không, bạn hãy xem xét lại mình về các mặt sau:

1. Giao tiếp: Hôm nay bạn có nói hay làm gì làm ảnh hưởng tới quan hệ giao tiếp của bạn không? Hôm nay trong lúc tranh luận bạn có chỗ nào không đúng? Có nói gì quá đáng không? Người nào đó không thích mình là vì sao?

2. Phương pháp làm việc: Hôm nay việc mình làm, mình giải quyết như thế có thích hợp không? Làm thế nào để có thế tốt hơn...

3. Tiến trình của cuộc sống: Xem lại mình cho tới nay đã làm được những gì, có tiến bộ gì không? Mình đã làm được bao nhiêu để đạt được mục tiêu?

Nếu bạn kiên trì thường xuyên xem xét lại mình theo ba mặt trên đây, nhất định bạn có thể sửa được những lời nói và việc làm của mình, bạn sẽ nắm vững phương hướng và nhất định sẽ không ngừng tiến bộ.
vậy những người không chịu tự xem xét lại mình thì sẽ có tác hại thế nào?
Đương nhiên, những người không chịu tự xem xét loại mình cũng không nhất định là người thất bại. Nhưng bạn làm thế nào để biết rằng người đó không tự xem xét lại mình?
những nhà chính trị ,quân sự vĩ đại đều có thói quen xem xét lại mình, vì chỉ có tự xem xét lại mình mới không mất phương hướng, mới không làm hỏng việc. Chúng ta đều là những phàm phu tục tử, sự hiểu biết vốn đã không thể bằng được các ‘vĩ nhân” vì thế việc tự xem xét lại mình lại càng quan trọng. Nếu có thể được, bạn nên coi việc tự xem xét lại mình là việc hàng ngày bạn nên làm.
Vậy mỗi người cần phải tự xem xét lại mình như thế nào?
thực tế cho biết, việc tự xem xét lại mình có thể ở bất cứ nơi nào, thời gian nào, cũng chẳng câu nệ vào một hình thức nào. Tuy nhiên, khi đang bận rộn thì khó có thể tự xem xét lại mình được vì tình cảm sẽ ảnh hưởng tới hiệu quả của việc xem xét tự sửa mình. bạn có thể tự xem xét lại mình vào những lúc đêm khuya khi có một mình, hoặc ở trong rừng, hay ngoài bãi biển,ở quán cà phê v.v... những lúc có một mình bạn.Còn phương pháp tự xem xét lại mình thì tuỳ từng người. Có người viết nhật ký, có người ngồi lặng thinh lim dim mắt suy nghĩ lại những lời nói, việc làm của mình. Bất kể là phương pháp gì, chỉ cần có kết quả là được. Tự xem xét lại mình cũng không nên làm cho có vẻ hình thức, hàng ngày có vẻ như đang xem xét lại mình, nhưng chẳng tìm ra được vấn đề gì, thậm chí không biết sai đúng thế nào, nếu vậy cần phải xem lại. Bạn muốn có thói quen tự xem xét lại mình không? Bạn cần phải sớm bồi dưỡng thói quen này, đó là một phương pháp có thể giúp bạn sửa chữa những sai lầm thiếu sót, giúp bạn kiểm điểm trước mặt mọi người và cũng chẳng tốn kém một xu nào. Vậy tại sao bạn lại không làm? Người ta không phải là thánh hiền, sai lầm không đáng sợ, chỉ sợ không dám sửa,muốn đề cao mình, mỗi người đều có hai cách: Một là học tập để nâng cao mình, hai là tự mình phải xem xét lại mình để nâng cao mình. Cách thứ nhất hầu như mọi người đều biết, còn cách thứ hai thì thường bị người ta coi thường. Kỳ thực những nhân vật vĩ đại, những người thành công từ xưa tới nay ở trong nước cũng như ở nước ngoài đều là những người do không ngừng học tập và không ngừng xem xét lại mình mà thành đạt. Nếu không có sự kiểm điểm và sửa chữa thì người ta khó có thể trở thành vĩ đại được. Muốn biến tri thức có ích trở thành máu thịt của mình, trở thành bộ óc để chỉ huy lời nói, việc làm của mình thì có thể thực hiện được bằng cách tự xem xét lại mình. Tự xem xét lại mình không phải là thiên bẩm mà là do có ý thức tự bồi dưỡng mà có.

Hãy chủ động trong mọi vấn đề

Ý thức chủ động tấn công không những có thể khiến cho những nhân vật vĩ đại làm được những việc kinh thiên động địa, cũng là cái cách lập thân của những người bình thường trong cuộc sống hàng ngày, trong công việc và trong giao dịch cần phải biết, mà nó còn làm cho giá trị của mỗi người được xác nhận, khiến người khác nhất là những kẻ xấu không dám coi thường mình.
chuyện kể rằng có một nhà tâm lý học rất khôn ngoan, trước lúc đưa đứa con gái nhỏ của mình đến lớp học, ông ta đã dạy cho đứa con một bí quyết rất cần thiết cho việc học tập và sinh hoạt của nó ở trường. Nhà tâm lý học chở con đến trường, trước khi đứa bé xuống xe để vào trong trường ông đã căn dặn con khi ở trong lớp học cần phải thường xuyên giơ tay... nhất là khi con muốn đi vệ sinh lại cần phải như vậy. Đứa bé đã thật sự tuân theo lời bố dặn, không chỉ khi em cần thiết mới giơ tay, mà ngay cả khi thấy cô giáo đưa ra câu hỏi em cũng là người giơ tay đầu tiên, bất kể là không hiểu hoặc không trả lời được. Ngày nọ nối tiếp ngày kia, thầy cô giáo tự nhiên có ấn tượng sâu sắc đối với cô học trò nhỏ tuổi mà hay giơ tay này. Bất kể em giơ tay để đưa ra câu hỏi hoặc để trả lời câu hỏi, các thầy cô giáo đều ưu tiên em đuợc phát biểu. Lâu dần nhờ những ưu tiên mà không được mọi người chú ý đó đã làm cho em tiến bộ hơn hẳn các bạn cùng lớp về mặt học tập cũng như các mặt khác nữa và em cũng đã tự khẳng định được mình.
Năng giơ tay quả là bí quyết mà nhà tâm lý học đã truyền thụ cho đứa con bé bỏng của mình.
Quan niệm về năng giơ tay mà người cha thông minh đã chỉ dạy cho đứa con của mình trong câu chuyện trên đây, chính là thái độ tích cực chủ động của những người thành công.Muốn thành công cần phải chủ động. Mọi sự tự ti, rụt rè không dám tiến lên hoặc những hành vi do dự không dám quyết chỉ có thể làm cho nhân cách của người ta bị thui chột và thất bại trong việc xử thế làm người. Chúng ta thường vì sĩ diện hoặc sợ bị từ chốí hoặc sợ bị phê bình hoặc vì nhiệt tình của mình thường hay bị đối phương đáp lại một cách lạnh nhạt mà khiến mình nhụt chí, không dám tích cực chủ động nữa, nhưng nếu chúng ta hăng hái tích cực chủ động hơn một chút cũng có thể gạt bỏ được những suy nghĩ lo lắng tiêu cực.
Vì vậy chúng ta hãy gạt bỏ những hoài nghi vô vị hãy đơn giản hơn một chút, hãy nhiệt tình thêm một chút nắm chắc sức mạnh tích cực chủ động, bất kể việc gì cũng hăng hái, chủ động hơn trong việc giúp đỡ người khác thì những thành công sẽ sớm đến với chúng ta.

Chí tiến thủ là một đức tính quý báu, nó có thể thúc đẩy người ta làm những việc người ta cần làm mà không phải rơi vào trạng thái bị động tiếp nhận nhiệm vụ. Bạn có thể đặt câu hỏi thế nào mới được coi là có ý chí tiến thủ?
Chí tiến thủ chính là chúng ta chủ động làm những việc mình nên làm, không phải chờ người khác giao việc mới làm,thấp hơn một bậc so với việc mình chủ động làm, tức là khi có người bảo với bạn là nên làm việc gì, bạn không do dự, đi làm ngay.
Còn một loại thấp hơn nữa, tức là người lơ mơ chẳng biết chủ động làm bất cứ việc gì, chỉ khi có người thúc giục họ mới miễn cưỡng làm cái việc đáng lẽ họ phải làm từ lâu rồi. Loại người này thì suốt đời khổ sở chẳng làm nên trò trống gì, nhưng họ lại luôn oán thán số mình không may.
Còn một loại người tồi tệ hơn nữa, loại người này căn bản chẳng biết mình nên làm việc gì, ngay cả khi có người bảo với họ là đi làm việc đó, họ cũng không biết cách phải làm như thế nào, hoặc ngay cả khi có người nhiệt tình chỉ bảo dìu dắt kèm cặp mà họ cũng không làm được. Cuộc sống của loại người này thật bi đát, thất nghiệp luôn luôn rình rập bên cạnh họ, và họ cũng rất dễ bị người ta coi thường, trừ phi anh ta có ông bố, bà mẹ lắm tiền nhiều của, nhưng dù có được như vậy đi chăng nữa thì Thượng đế cũng vẫn đang cầm cái gậy đứng đợi anh ta ở chỗ rẽ của quãng đường.
Bạn hãy so sánh xem bạn thuộc loại người nào trên đây nhé.
nếu bạn muốn có thành tựu, trở thành người thành công, trước hết bạn hãy làm một người mạnh mẽ, có chí tiến thủ. Mà muốn trở thành người có chí tiến thủ thì trước hết bạn cần phải khắc phục thói quen lề mề, gạt nó khỏi cá tính của bạn, vứt vào sọt rác. Thói quen xấu đó đã bám vào bạn từ năm ngoái, từ tháng trước hoặc từ mười mấy năm trước đây đã khiến những việc mà bạn đáng lẽ phải hoàn thành từ ngày đó phải kéo dài tới tận bây giờ. Nếu bạn không loại bỏ những thói quen xấu đi thì bạn chẳng làm được trò trống gì. Muốn khắc phục thói quen lề mề, có một cách rất đơn giản, đó là:
1. Mỗi ngày phải làm một việc gì đó thật rõ ràng không cần phải chờ đợi người khác chỉ bảo mà vẫn có thể hoàn thành một cách xuất sắc, tích cực.
2. Tích cực tìm tòi, mỗi ngày ít nhất phải tìm ra được một việc làm có ích cho người khác, mà không phải vì có được thù lao.
3. Mỗi ngày ít ra cũng nói được cho một người biết về lợi ích của việc tích cực chủ động làm việc. Cho dù một việc gì đó vốn không có thật, nhưng nếu cứ liên tiếp nhắc đi nhắc lại thì rồi cuối cùng người ta cũng phải tin là có thật.
Vì thế cần phải tạo cho mình có thói quen tích cực tiến thủ ở mọi nơi, mọi lúc “tiến thủ trong nói chuyện, tiến thủ trong ăn uống, tiển thủ trong suy nghĩ, tiến thủ trong lúc ngủ, và tích cực tiến thủ trong việc làm”. Không nên cho rằng đó chỉ là hư trương thanh thế, mà nó ảnh hưởng rất lớn đối với bạn, giúp bạn trở thành người có chí tiến thủ mạnh mẽ.
Hầu như những người thành công đều có thói quen chủ động trong mọi công việc. Thông thường có một số người luôn luôn cảm thấy mình bị động, bị người khác chèn ép, mà có biết đâu rằng tình thế bị động đó là do tự mình tạo ra. Nếu bạn chủ động trong mọi việc, làm trước mọi việc, nghĩ trước mọi vấn đề thì bạn sẽ thoát khỏi tình thế bị động. Còn nếu cứ ỷ lại vào người khác, bạn sẽ luôn ở thế bị động. Vì thế nếu bạn muốn trở thành người có quyền quyết định, bạn cần phải có ý thức tăng cường khả năng kiểm soát của mình, việc gì cũng phải nghĩ trước làm trước, để thật sự có thói quen chủ động trong mọi vấn đề.