Một đêm, người mẹ hiện về báo mộng rằng mình đang sống sung sướng trên một hòn đảo thần tiên ở tít ngoài khơi xa giữa biển Đông. Thức dậy, người con nung nấu ý định vượt biển tìm mẹ. Nhưng muốn đến được hòn đảo ấy không chỉ cần có sức vượt trùng khơi xa vời với nhiều con sóng dữ mà đó còn là nơi người trần khó lọt qua sự canh giữ của người nhà trời ngày đêm rình rập.
Từ cái đêm gặp mẹ, ngày ngày người con ra đứng trên bờ biển vọng nhìn ra biển cả mà cất lời ao ước có được đôi cánh để vượt biển tìm mẹ. Thương cảm lòng hiếu thảo của người con, có một đôi chim ó biển sà xuống ngỏ lời muốn giúp. Chúng sẽ giấu người con dưới đôi cánh rộng lớn của mình để vượt biển cả và quan trọng hơn nữa là để che khuất con mắt rình rập của người nhà trời đứng ở trên cao nhìn xuống.
Người con sung sướng nhận lời và cùng đôi chim ó cất cánh bay ra biển. Đường xa, hai vợ chồng chim ó thay nhau chở người con hiếu thảo đi tìm mẹ. Từ trên trời, Thiên Lôi theo lệnh của Ngọc Hoàng ngày đêm chong mắt canh giữ nhưng làm sao phát hiện được những gì giấu dưới đôi cánh mạnh mẽ của đôi chim ó.Nhờ vậy, người con ngoan được đoàn tụ với mẹ hiền. Đến lượt Ngọc Hoàng khi phát hiện ra có người trần lọt vào hòn đảo thần tiên của mình cũng cảm thương lòng hiếu thảo và tình mẫu tử của hai mẹ con mà cho phép họ đoàn tụ mãi mãi ở nơi tiên cảnh.
2. Cốt lõi kế sáchVới tham vọng bành trướng trên toàn cầu, John Brock – người đứng đầu tập đoàn bia Interbrew đã lựa chọn phương pháp mua hoặc sáp nhập lại các tập đoàn bia lớn khác. Thông qua tìm hiểu và dày công thăm dò, ông quyết định phải mua bằng được tập đoàn Ambrew. Ambrev là tập đoàn bia có thị phần thứ 5 trên thế giới nhưng ở châu Âu không mấy người biết về tập đoàn này. Bản thân Ambrev cũng là tập đoàn mới phình to đáng kể sau khi năm 1999 sáp nhập được hai hãng bia lớn nhất của Nam Mỹ là Brahma và Anarctica.
Để thực hiện vụ sáp nhập này một cách trót lọt, tránh gây ra những chú ý không đáng có của dư luận cũng như sự nhòm ngó của các công ty cạnh tranh, John Brock một mặt tìm các phương pháp tài chính thích hợp để đàm phán thành công, một mặt ông đã khéo léo dập tắt mọi dư luận có thể liên quan đến việc sáp nhập đó.
John Brock công khai chỉ trích người tiền nhiệm của mình, ông Powell, chủ tịch cũ của Interbrew, là đã mua lại quá nhiều các công ty để đến lượt ông phải là người “dọn dẹp”. Ông tuyên bố sẽ chỉ chấn chỉnh chứ không mở rộng tập đoàn. Trong khi dư luận và không ít đối tác, đối thủ tin vào điều đó thì cuối cùng John Brock đã phải bỏ ra tới 9,2 tỉ Euro, xấp xỉ gần bằng con số 9,5 tỉ Euro doanh số của cả Tập đoàn Interbrew sau khi sáp nhập với Ambrev.
Danh chính ngôn thuận thì đây là một phi vụ sáp nhập giữa hai tập đoàn đa quốc gia. Nhưng về bản chất thì Interbrew đã mua lại Ambrev. Tên tập đoàn vẫn là Interbrew, hội sở chính của tập đoàn vẫn đặt tại Leuven, thủ đô bia của Bỉ. Và ông Chủ tịch Tập đoàn vẫn là John Brock của Interbrew.
Sau khi sáp nhập với Tập đoàn bia Ambrev của Braxin, ngay từ đầu năm 2004 Interbrew đã chính thức được thừa nhận là vị khổng lồ mới trong làng bia. Mỗi năm Interbrew sản xuất ra tới 190 triệu hecto lít bia. Cùng với giá trị chung của tập đoàn lên tới 19 tỉ Euro thì thị phần bia 14% trên toàn thế giới mà tập đoàn này đang có được là những con số khổng lồ mà các đại gia bia hiện nay không thể sánh được.
*Cách thức áp dụng kế sáchLúc này Dệt Thành Công cần ngoại tệ để mua phụ tùng và nguyên liệu. Nhưng Nhà nước không có ngoại tệ cấp cho doanh nghiệp. Xí nghiệp muốn tự vay vốn ngân hàng bằng ngoại tệ, chủ động mua sợi rồi dệt thành vải để bán cho các doanh nghiệp du lịch, cảng biển và xuất khẩu thủy sản để thu lại ngoại tệ. Thế nhưng theo qui định, phương án này phải được bộ chủ quản duyệt. Nhưng tự sản xuất theo kế hoạch riêng rồi tự bán ra ngoài… toàn những điều cấm kỵ này mà đưa ra Hà Nội không được duyệt, thậm chí còn bị kỷ luật.
Sau nhiều trăn trở, ông đã nghĩ được một cách. Lãnh đạo Bộ Công nghiệp nhẹ có nhân vật đổi mới, thoáng nhất là thứ trưởng Vũ Đại. Muốn thuyết phục được ông này thì phải gặp riêng và nhất định không phải ở Bộ. Thế là đúng lúc thứ trưởng Vũ Đại vào Nam công tác, ông Hà đem một phương án này ra đệ trình. Cuối cuộc trao đổi, ông Đại hỏi: “Ừ, hay đấy! Nhưng tớ ký có sao không?”. “Anh phải ký ngay thì cái hay mới thành sự thật. Chứ đem ra bàn thì hỏng!”. Roẹt! Thứ trưởng ký!
Thế là mọi việc đã ổn, Bộ đã đồng ý. Tháng 8-1980, họ âm thầm xuất lô hàng đầu tiên cho các công ty du lịch, thủy sản lấy ngoại tệ. Thật bất ngờ, người ta tranh nhau mua, có người còn đặt tiền trước, hẹn hò khăng khít lắm. Trong đầu ông Hà nảy ra một phép tính mới. Lập tức ông hoãn ngày xin dấu, viết lại phương án 2. Phương án này xin vay số tiền gấp chín lần phương án cũ: 1,7 triệu USD. Không chỉ thế, ông Hà còn biến phương án 2 thành bản thuyết trình xin cơ chế riêng để Dệt Thành Công thoát khỏi cơ chế chỉ tiêu, tự hạch toán kinh doanh; được mở tài khoản tại VCB; được giao dịch và trực tiếp xuất nhập khẩu; được khoán quĩ lương.
Thành Công chọn cách ra Hà Nội trực tiếp thuyết trình trước hội nghị của Bộ về phương án của mình. Đã được tính toán trước, hội nghị tiến hành đúng thời điểm những nhân vật “nguyên tắc”… đi vắng. Ông Hà đọc phương án và bảo vệ như luận án tiến sĩ. Thứ trưởng Vũ Đại chủ trì đồng thời đóng vai trò người hướng dẫn luận án. Sau bốn tiếng vã mồ hôi bởi sự chất vấn, cuối cùng Bộ đã đồng ý. Liên hiệp Dệt được phép soạn hẳn một qui chế cho Dệt Thành Công.Theo cơ chế mới này, Dệt Thành công có thể triển khai theo đúng kế hoạch. Tiền, hàng, lợi nhuận ra vào như nước. Cuối năm đó không những trả hết vốn vay, Thành Công còn lãi gần 1 triệu USD. Đến năm 1981 quĩ ngoại tệ của Thành Công đã là 1,3 triệu USD, lương lao động cao gấp sáu lần doanh nghiệp khác.
*Cách thức áp dụng kế sách
No comments:
Post a Comment