Friday, June 15, 2007

"Tao yêu mày, thật đấy"

1. Sau một hồi cân nhắc kỹ lưỡng, tôi nín thở, nhìn sâu vào mắt Lê và nói thật chậm, thật rõ: "Tao yêu mày, thật đấy!"
Ốc bươu vàng, ếch ộp, bạn có nghĩ ra còn con vật nào có đôi mắt mở lớn hơn mắt của Lê lúc này không?
- Mày điên vừa thôi! - Lê hét lên với tông nữ cao rất xuất sắc, tay không quên nện cho tôi một cú thần chưởng thật lực.

- Tao hoàn toàn nghiêm túc mà! - Bằng giọng hết sức nhẫn nại, tôi kiên trì giải thích cho nó hiểu

- Mày biết đấy, tao là con trai, mày là con gái, bọn mình lại chơi với nhau rất thân, chuyện tao yêu mày là lẽ đương nhiên thôi, có gì mà phải kinh ngạc đến thế?

Lê bụm miệng ú ớ, mặt xanh mét, chắc nó không tin rằng cái thằng nhóc đẹp trai (chuyện) hôm qua còn mặc cả quà Noel với Tết ta gộp chung vào làm một như tôi lại có thể thổ lộ với nó một điều thần kỳ đến vậy. Nhưng như tôi đã nói rồi đấy, chuyện chúng tôi yêu nhau, hay ít ra là tôi yêu nó đã, là thứ hiển nhiên như thể ngày nào cũng phải có buổi sáng và buổi chiều vậy.

- Mày… mày…

Chà, tệ thật, bây giờ Lê không động chân động tay nữa mà chuyển sang nói lắp bắp và run lập cập. Tôi hơi phiền lòng một chút vì điều này, tại sao nhận lời thương yêu lại tạo ra phản ứng trái chiều như vậy nhỉ? Đang băn khoăn tự hỏi mình, tôi đã thấy Lê đỏ bừng mặt đứng dậy (phải hết sức vất vả nó mới đứng vững được trên đôi Converse thấp tẹt của nó) rồi bỏ chạy thục mạng như bị ma đuổi sau lưng. Ô hay, tôi có doạ nạt gì nó đâu cơ chứ?

Mang tâm trạng khó hiểu ấy cả buổi, tới giờ ra chơi, tôi lại một lần nữa rơi vào hoàn cảnh tương tự khi quay sang Huyền (ngồi cùng bàn) để nói cái điều hết sức dịu dàng:

- Huyền này, tôi yêu bà.

- Hớ hớ, ối làng nước ơi, ối trời ơi…

Bực mình quá! Tôi chẳng nhớ rõ Huyền đã tru tréo lên thế nào nữa, chỉ biết là nó cứ thế gập cả người lại mà sặc sụa hệt như vừa bị hóc xương cá. Mãi một lúc sau, nước mắt nước mũi giàn giụa, nó quay sang tôi hổn hển không ra hơi:

- Tôi hỏi thật chứ, có phải ông bị tôi đè nén hơi nhiều nên tâm thần đâm ra lẩn thẩn phải không? Nếu thế thì cứ nói thẳng ra tôi sẽ thương tình, chứ việc gì phải lòng vòng cho nó tốn xăng. Lại còn mất công tôi cười đau cả ruột ra thế này…

- Tôi nói thật bà không tin à? - Tôi bình tĩnh đáp - Tôi yêu bà.

Khựng lại. Mặt Huyền chuyển từ đỏ au (vừa cười xong mà) sang trắng bệch rồi lại về hồng nhanh chóng. Rồi hệt như Lê, nó bật thẳng dậy và chạy biến ra ngoài hành lang đông nghịt người, không để tôi tua lại đoạn giải thích mà ban nãy Lê cũng đã được nghe.

2. - Này cu, từ sáng đến giờ tao thấy mày chỉ nói mấy câu mà đuổi được hai bà chằn lửa lớp mình chạy tóe khói rồi đấy. Có bí quyết gì truyền đạt lại cho anh em cùng lĩnh hội?

Là Tuấn. Nó vừa ở đâu lon ton chạy đến chỗ tôi hóng hớt, chắc cũng cảm nhận được một phần những điều kỳ lạ vừa qua. Tôi thật thà bảo nó:

- Tao có làm gì đâu, tao chỉ bảo là tao yêu chúng nó thôi mà.

Bốp bốp. Tuấn nhảy dựng lên vỗ tay đầy kích động, nó đập mạnh vào vai tôi và nói, giọng thán phục tràn trề:

- Chưởng quá tuyệt! Võ công này chỉ có đường xuất ra mà không có đường thu về, đối phương chống đỡ đằng nào cũng bị giáp công quyết liệt. Đàn em xin bái phục đại ca!

- Vớ vẩn! - Tôi càu nhàu - Cả mày cũng không tin là tao nói thật à? Tao đang rất nghiêm túc đây.

- Hả?

Khá hơn Huyền và Lê, Tuấn không trố mắt, không bật cười, cũng không bỏ chạy. Nó chỉ đứng sững ở đấy, nhìn trân trân vào tôi, một cơ nhỏ trên mặt cũng không cử động. Tôi nhìn xuống đồng hồ: mất đúng ba mươi tám giây để lưỡi của nó có thể rung trở lại:

- Thế có nghĩa là…

- Là tao yêu chúng nó, một điều hết sức rõ ràng. Và mày nữa, tao cũng rất yêu mày. - Tôi mỉm cười.

Như một cuốn phim quay chậm, Tuấn đang đứng bỗng từ từ… rớt xuống ghế. Tôi lại nhìn đồng hồ: lần này chỉ sau hai mươi hai giây, nó đã cuống quýt nắm lấy tay tôi, đặt tay lên trán tôi, vừa đoán nhiệt độ vừa nói một thôi một hồi:

- Thằng này, mày ốm rồi đấy. Bị thiếu máu não hay là hạ đường huyết thế? Tao thấy mày hơi bắt đầu có dấu hiệu suy nhược bộ thần kinh trung ương…

Tôi gạt tay Tuấn ra khỏi trán mình, dõng dạc:

- Tao đang hết sức tỉnh táo. Chúng mày là bạn thân của tao, đã giúp đỡ tao rất nhiều, nếu không yêu thì tao ghét chúng mày chắc? Mà làm sao tao có thể không yêu chúng mày được cơ chứ?

Nghe tới đây, Tuấn nuốt nước bọt đánh ực rồi thở phào một cái. Nó dịu giọng:

- ừ! Thì ai chẳng biết. Nhưng thế thì chỉ bảo là gì gì đấy thôi, chứ mày nói là yêu nghe cứ như…

- Gì gì là cái gì gì! Yêu thì dứt khoát phải là yêu, chẳng lẽ tao lại vòng vo nào là tao không ghét mày đâu, nào là tao cũng quý mày đấy, rồi lại còn tao thích chơi với mày? - Tôi gạt phắt đi. Tao cứ nói đúng cái tao nghĩ, thế thôi.

- Nhưng… mày nói thế bọn con gái lại hiểu lầm… Mà tao là con trai nghe nó cũng kinh kinh thế nào ấy!

- Hiểu lầm á? Thế chẳng lẽ chúng mày không yêu tao à? Không yêu thì ghét tao chắc? Mà ghét thì còn là bạn làm gì nữa?

- Không phải, nhưng mà…

- Chẳng nhưng nhị gì cả. Nếu mày tìm được một lý do để bạn bè không được yêu nhau một cách bình thường, vui vẻ, thân ái... thì mày thử nói xem? Chứ tao thì tao thấy đã là bạn thân, không yêu nhau không thân được! Mà yêu thì nói là yêu, quá đơn giản!

- Mày…

Khi đã bó tay, bó chân, bó… chiếu với lập luận của tôi, Tuấn chỉ còn biết thở dài ngao ngán. Mà cũng tại tôi nói đúng quá rồi còn gì, bật thế nào lại được, hà hà!

Lê với Huyền đã trở lại lớp từ lúc nào. Chúng nó hùng hổ cùng tiến bước song song đến chỗ tôi, chắc vừa quán triệt tinh thần sẽ trị cho thằng nhóc láo lếu dám yêu cả hai bà chị cùng một lúc.

- Cu! -Lê gằn giọng. Ban nãy mày vừa nói gì với tao?

- Tao nói tao yêu mày - Tôi nói rất to.

- Thế còn tôi? Ông đã nói gì? - Huyền lườm xéo.

- Tôi cũng yêu bà.

- Như thế là sao? - Cả hai đồng thanh.

- Là tôi yêu bạn bè tôi, thế thôi. - Tôi mỉm cười. Đấy, mới thử thể hiện tình cảm một chút đã bị coi là bất thường rồi, tại vì ai cũng quen giấu giếm cả. Hãy coi yêu thương là một điều bình dị để có thể nói đến nó hằng ngày, như thế chẳng phải tốt hơn sao?

Ba đứa bạn nhìn tôi mãi. Tôi cũng nhìn lại và ngoác miệng cười. Hệt như tôi đoán, miệng chúng nó cũng giãn dần sang hai bên, rồi dần dần, dần dần, những tiếng cười vang lên sảng khoái.

Tại sao bạn không thử một lần cảm nhận sức mạnh của một lời (bày) tỏ tình (cảm) thẳng thắn nhỉ?

Vì rõ ràng là không ai trong chúng ta lại từ chối nó - sự yêu thương cơ mà…

Tình yêu cảm tính dễ tàn

Gặp một chàng điển trai hay có cùng sở thích về âm nhạc, phim ảnh, bạn nghĩ ngay đó là một nửa đích thực của mình. Nhưng đa số trường hợp, bạn đã "bé cái nhầm".

Tình yêu cảm tính có thể bắt nguồn từ nhiều thứ:

Vẻ đẹp ngoại hình


Đây là điều kiện khiến tình yêu cảm tính xuất hiện. Ai mà chẳng yêu cái đẹp. Nhưng yêu một người chỉ vì vẻ đẹp bên ngoài thì đáng lo cho cả hai. Một chàng trai gặp cô gái yêu kiều lập tức mê mẩn, ngày đêm mơ tưởng, tìm cách tiếp cận, tỏ tình, mơ được cùng nàng vui thú yêu đương hoặc nên duyên chồng vợ... Mặc dù, anh ta chưa biết gì về lai lịch cô gái lẫn tính cách, nghề nghiệp, lối sống của cô ấy.

Nhiều cô gái cũng “háo sắc” không kém. Họ say mê một anh chàng chỉ vì cái mã đẹp trai, cao lớn hoặc trông giống một diễn viên điện ảnh yêu thích.

Vẻ đẹp ngoại hình cũng là một phần giá trị của con người, nhưng nếu chỉ yêu một người vì bấy nhiêu mà quên đi những phẩm chất khác thì dễ dẫn đến bi kịch hơn là kết quả tốt đẹp.

Sự đồng điệu trong tâm hồn



Một đôi yêu nhau mà có cùng khuynh hướng về lối sống, văn hóa, sở thích thì càng thú vị và hạnh phúc của họ dễ thăng hoa. Chẳng hạn một cô gái yêu âm nhạc, hát hay có người yêu là anh chàng cùng sở thích, lại biết đệm đàn... Mỗi lần gặp nhau, họ đều bàn luận, trao đổi về âm nhạc hoặc chỉ cần chàng đàn, nàng hát, họ cũng cảm thấy như lên được... thiên đường rồi. Hoặc một cô gái biết làm thơ gặp một anh chàng thích văn chương, rồi một nàng mê điện ảnh gặp người con trai chịu khó dắt đi xem phim...

Thông thường, gặp người "hợp gu", bạn cảm thấy được chia sẻ, cảm thông và dễ đi đến tình yêu. Thế nhưng, để tình cảm lâu bền hoặc đi đến hôn nhân thì chỉ sự đồng điệu không đủ. Không hiếm cô gái mê văn nghệ nên yêu và lấy anh chàng làm thơ, đàn ngọt, hát hay. Và khi về sống chung, cô mới vỡ mộng khi chồng sống như... trên mây, vừa không biết kiếm tiền nuôi vợ con, vừa chẳng giúp được việc gì trong nhà. Lúc đó, họ mới ân hận vì đã vớ phải một... cục nợ.

Sự mê hoặc của tình dục



Tình dục luôn có lộ trình của nó, bắt đầu từ tình yêu trong sáng rồi sau đó mới là nhu cầu dâng hiến mang đến hạnh phúc cho nhau. Tuy nhiên, có nhiều người lại quá dễ dàng trong việc cho-nhận "chuyện ấy" và nghĩ đó là tình yêu, để rồi phải chịu những kết quả đau đớn, đặc biệt là các bạn gái.

Khi yêu chỉ bằng cảm tính nghĩ là bạn đã tự thả trái tim của mình đi hoang, không có sự kiểm soát của lý trí, đôi khi còn bất chấp cả đạo lý, pháp luật... Cho nên tình yêu cảm tính dễ tan vỡ và người trong cuộc phải trả những cái giá rất đắt vì nó.

Thursday, June 14, 2007

Chờ đợi một tình yêu

Ba tháng hè, khoảng thời gian mơ ước của bất cứ giáo viên nào vì sẽ được cuộc sống thảnh thơi. Không phải lo soạn giáo án. Không phải lo đi dạy đúng giờ giấc. Như một ngôi nhà từ lâu bị đóng kín vì chủ nhân bị đau ốm hay đi vắng, bây giờ những cánh cửa được mở tung đón chủ nhân trở về, đón ánh nắng ban mai rực rỡ, đón những ngọn gió đêm tươi mát thổi vào. Trong ba tháng hè, tâm hồn và hành vi của giáo viên cũng được mở tung sau chín tháng bị đóng cửa.

Tất cả những người bạn giáo viên của Kha đã được sống thảnh thơi trong mùa hè. Họ đã được trở về quê nhà hay đi đến một thành phố khác để nghỉ xả hơi, để được sống tự do không bị những đôi mắt dòm ngó, phê phán của học sinh và các phụ huynh. Tưởng tượng sống ở một nơi không bị những đôi mắt đó theo dõi, thật sung sướng biết bao.

Nhưng Kha đã không được sung sướng biết bao. Không được sống thảnh thơi như các bạn trong ba tháng hè tại thị trấn này.

Kha phải ở lại để dạy các lớp hè hai buổi sáng và dạy thêm lớp toán ban đêm. Chàng muốn dành dụm một số tiền để lo đám hỏi người yêu của chàng ở quê nhà vào dịp cuối năm nay. Không có nàng chắc chàng đã theo thằng bạn dạy văn đi rong chơi. Dù cho bao tử có đói, chàng tin cũng sẽ được sống một thời gian thảnh thơi và thích thú. Nhưng vì nàng, vì những đòi hỏi của gia đình nàng. Kha đã phải tiếp tục đóng kín những cửa sổ tâm hồn trong ba tháng hè.

Những lớp toán ban đêm, Kha dạy ngay ở căn phòng trọ. Chàng đã phải khó nhọc giảng giải những bài toán cho học sinh hiểu. Không phải những bài toán đó quá khó hay học sinh chậm hiểu mà vì Kha biết chính chàng cũng không thích giải những bài toán đó một tí nào. Ðấy không phải là thời gian để giải những bài toán hình học, đại số, hóa học. Ðấy là thời gian phải được dành cho nàng. Cùng nàng đi dạo chơi dọc theo bờ sông Hương trong đêm hè nóng bức. Cùng nhau vào trong thành nội có những cây nhãn lá mướt xanh và hương hoa sen tỏa ra thơm ngát. Cùng nàng vào ngồi một quán nước có âm nhạc dịu dàng và ăn những ly chè hạt sen ngọt lịm...

Nhưng ở lại chốn này, Kha chỉ biết cùng học trò cặm cụi giải những bài toán khô khan, chán ngắt. Khi nghe những cậu học trò hỏi : "Ba tháng hè, thầy không về thăm nhà hả thầy ? Dạy nhiều vậy thầy không sợ bể phổi sao thầy ?" Kha đã phải bóp vụn cục phấn trong tay, để khỏi bạt tai chúng và môi chàng đã mím chặt để khỏi cau có. Chúng đâu có biết gì, chúng còn vô tư. Chàng nghĩ vậy để xoa dịu cơn giận dữ.

Còn nàng có biết gì không? Hay nàng cũng vô tư? Thắc mắc này đã khiến Kha nổi điên đập vỡ mấy ly bia khi chàng ngồi uống một mình trong căn phòng trọ vắng lặng sau những buổi dạy đêm.

Thật ra Kha không sống cô độc khi phải ở lại đây ba tháng hè vì chàng đã có những người bạn chân tình ở địa phương này. Nhưng họ chẳng giúp được gì cho chàng. Những chai bia cũng chẳng giúp gì được cho chàng. Tất cả đều biết chuyện tình của chàng và nàng nhưng tất cả đều không hiểu tình yêu của chàng dành cho nàng.

Ngay cả thằng bạn dạy văn ở cùng phòng (nay đã đi xa) cũng không hiểu tình yêu đó. Hắn đâu đã yêu một cô gái nào bao giờ đâu mà hiểu chàng. Hắn chỉ yêu cây trúc đào sau vườn và say sưa nhìn ngắm những nụ hoa đỏ hồng lóng lánh sương đêm hé nở mỗi sáng như say sưa nhìn ngắm đôi môi người tình mỉm cười. Thấy dáng vẻ si mê điên khùng của hắn, đã có lần chàng nổi điên cầm dao định đốn cây trúc đào nếu hắn không đứng ôm chặt gốc cây che chở cho những nụ hoa.

Chàng không yêu đương lãng mạn lẩm cẩm như thằng bạn kỳ cục đó. Tuy sinh ra ở một thành phố thơ mộng nhưng Kha không yêu những đóa hoa vớ vẩn, chàng yêu một cô gái cùng quê hương và dự định phải kết hôn bằng được với nàng. "Tình chỉ đẹp khi còn dang dở". Cái "đẹp đó chàng xin dành cho thằng bạn dạy văn".

Gia đình nàng rất giàu, có gian hàng lớn buôn bán đủ thứ ở phố chính. Còn gia đinh chàng ở miền quê sống nhờ những vườn cau trổ trái bốn mùa. Ðám hỏi và đám cưới của chàng khỏi phải lo vụ trầu cau vì đã có sẵn "cây nhà lá vườn" đủ biếu cho ngàn người. Chàng chỉ còn lo mấy thứ lỉnh kỉnh : rượu, trà, bánh su sê, vòng, nhẫn, áo cưới, xe hoa... Mấy thứ đó tuy lỉnh kỉnh nhưng cũng làm chàng điên cái đầu.

Cả hai gia đình đều sẵn sàng giúp đỡ chàng mấy thứ lỉnh kỉnh, sẵn sàng đùm bọc đời sống vợ chồng chàng, nhưng Kha từ chối sự giúp đỡ và đùm bọc đó. Bài học đầu tiên chàng học được ở Ðại học Sư phạm không phải là phương pháp dạy dỗ học sinh mau hiểu mà là ý thức tự lập. Chàng muốn một gia đình do chính tay chàng tạo ra. Cưới nàng xong chàng sẽ thuê nhà cho hai người ở rồi dành dụm tiền mua nhà, rồi dành dụm tiền cho những đứa con, rồi dành dụm tiền cho đủ thứ. Nhưng trước tiên chàng phải dành dụm cho đám hỏi nàng vì vậy chàng đã ở lại thị trấn để dạy hè.

Kha không nhận được lá thư nào của nàng trong suốt ba tháng hè. Ở đây, chàng chỉ có một địa chỉ duy nhất là ngôi trường chàng dạy. Ba tháng hè trường đóng cửa những giấy tờ công văn đều được trực tiếp chuyển bằng tay từ Phòng Giáo dục đến trường, còn những thư từ riêng chẳng thể gửi đến vì không có người đi nhận. Kha có thể mượn địa chỉ của một người bạn địa phương để cho nàng gửi thư nhưng chàng sợ những lá thư của nàng gửi cho chàng trong dịp hè sẽ khiến chàng không còn can đảm ở lại đây. Nhìn những con dấu bưu điện mang tên quê hương mến yêu và đọc những dòng chữ mảnh mai nàng viết, Kha dám có quyết định trở về quê nhà gặp nàng ngay cho bớt nhớ nhung. Trở về quê nhà, bỏ dạy cours làm sao chàng còn có thể dành dụm đủ tiền đi hỏi nàng?

Mùa hè đã chấm dứt. Kha nôn nóng chời đợi ngày khai giảng niên học mới để được nhân thư nàng. Cách một tuần trước ngày khai giảng. Kha đã gửi cho nàng một lá thư bảo đảm để nàng biết dự tính của chàng đã thành. Chàng đã dành đủ tiền cho đám hỏi. Nàng hãy gửi thư trả lời cho chàng biết ý kiến gấp qua địa chỉ nhà trường.

Ngày khai giảng đến, Kha vội vã đến trường nhưng chàng chẳng nhận được lá thư nào. Nhìn các cô cậu học sinh vui vẻ cười đùa với bạn bè sau những ngày hè tạm biệt, Kha đã buồn cho hoàn cảnh của mình ! Ðiều chàng nôn nóng đợi chờ ở niên học mới đã không đến.

Chàng tự hỏi phải chăng nàng đã đi lấy chồng trong mùa hè vừa qua?. Ồ, đâu có chuyện lạ lùng đó được. Nàng phải chờ mình chứ. Mình đã trung thành với nàng vậy nàng bắt buộc cũng phải trung thành với mình. Hay nàng đã bị bệnh cúm nên chẳng thể viết thư trả lời? Giả thuyết này có thể tin được vì ở quê hương chàng mùa này mưa nắng bất thường và ai cũng có thể mắc bệnh cúm - chàng lẩm bẩm - chứ nàng đừng mắc bệnh nôn nóng lấy chồng.

Nửa tháng sau ngày khai giảng đã trôi qua. Kha đã gửi cho nàng hai lá thư bảo đảm nhưng vẫn không thấy hồi âm. Bố khỉ người yêu! Chàng lẩm bẩm khi ngồi một mình trong phòng giáo viên đợi giờ dạy. Ðột nhiên Kha bật cười, chàng nghĩ chàng đã thốt ra hai tiếng "Bố khỉ" kỳ quặc một cách vô thức và chẳng hiểu chúng có nghĩa gì? Thằng bạn dạy văn luôn miệng thốt ra hai tiếng đó và chàng không ngờ chúng đã xâm nhập vào đầu óc chàng lúc nào không hay. Bố khỉ đầu óc! Kha lẩm bẩm khi quẹt diêm châm một điếu thuốc.

Hai giờ đầu buổi sáng nay thật nản. Kha chẳng dạy được gì, có một bài toán nhỏ mà chàng giải ba lần vẫn sai khiến cả lớp cười ồ. Ðầu óc chàng bay bổng đâu đâu và chàng đã chờ đợi tiếng kẻng báo hiệu giờ ra chơi ngay khi mới bước chân vào lớp. Rồi tiếng kẻng chờ đợi đã vang lên. Kha bẻ đôi cục phấn đang viết ném xuống bục gỗ như người trút khỏi gánh nặng trên vai. Chàng cố nở một nụ cười chào học sinh và định nói vài lời xin lỗi nhưng chẳng thể hé môi, chàng đành lắc đầu bước ra khỏi lớp. Mong các em sẽ hiểu và thông cảm cho tôi. Mong các em sẽ hiểu khi các em cũng nôn nóng chờ đợi một cái gì...

Phòng giáo viên đã có mặt những cô giáo mặc áo dài đủ màu ngồi nói chuyện "thiên trời địa đất" với các ông giáo. Kha rót ly nước trà uống một hơi rồi kéo ghế ngồi dựa lưng vào tường. Chàng muốn ngủ một giấc ngắn - chỉ năm phút thôi - cũng đủ giúp chàng khỏe khoắn dạy những giờ kế tiếp. Khổ nỗi những tiếng trò chuyện cười đùa của các vị đồng nghiệp vang lên như bầy kiến lầm lì bò vào tai, khiến Kha không chợp mắt được.

"Thầy có thư".

Kha tỉnh người, ngồi thẳng dậy nói cám ơn bác bảo vệ khi đưa tay nhận lá thư. Chắc là thư của nàng rồi, ít ra nàng cũng đủ thông minh để hiểu rằng mình đang nôn nóng đợi thư của nàng chứ. Chẳng thấy tên người gửi đề ngoài bì thư, nhưng nhìn nét chữ Kha cũng biết đây không phải là thư của nàng. Chàng thở dài, vậy mình đã mừng hụt. Không phải thư của nàng thì thư của ai đi nữa chàng cũng muốn quăng vào sọt rác.

Nhìn kỹ nét chữ Kha nhận ra thư của thằng bạn dạy văn. Chàng không muốn đọc thư của thằng bạn kỳ cục làm gì, chàng chỉ muốn ngủ nhưng những tiếng cười đùa vẫn tiếp tục vang lên. Thôi thì đọc thư xem hắn viết gì. Hắn là giáo viên dạy văn biết đâu văn của hắn sẽ giúp mình ngủ được.

Kha,

Mày nói với Ông Hiệu trưởng tao chưa thể đến trường ngay được. Vì bị xe đụng gãy chân, còn đang bó bột. Như thế, tao chưa thể tiếp tục đi dạy được, dù lúc này rất muốn đi dạy sau ba tháng hè rong chơi.

Hãy chịu khó thay tao tưới nước, bắt sâu ở cây trúc đào mỗi ngày. Hãy chịu khó quét dọn phòng sạch sẽ. Hãy chịu khó giữ vững niềm tin thế nào rồi tao cũng sẽ trở về.

TH.

Bố khỉ thằng bạn văn ! Kha rủa thầm và xé lá thư ném vào sọt rác. Viết văn như thế không hiểu sao hắn lại được người ta xuất bản cho một tập truyện ngắn ! Văn chương gì chỉ khiến mình mất ngủ.

Chẳng còn kiên nhẫn đợi thư của nàng, đêm nay Kha đã đem hết số tiền dành dụm được nhờ dạy thêm ba tháng hè ra đãi bạn bè nhậu. Một bữa tiệc linh đình mừng người hết lo đợi chờ : gà quay, chim cu quay, heo quay, vịt quay, đủ thứ quay cộng thêm những chai rượu Johnny "đi bộ" đã giúp Kha có những trận cười ha ha.

Bữa tiệc tàn, bạn bè ra về hết, Kha vẫn còn ngồi nhâm nhi một đùi gà quay với ly rượu vàng óng ánh trong căn phòng trọ vắng lặng và bề bộn những đồ nhậu trên nền xi măng. Chàng đã dạy học trò tỉ trọng của rượu là 0,8 gram nhưng không hiểu sao nó lại làm đầu chàng nặng chình chịch. Phải chăng tỉ trọng đích thực của rượu là một tấn ? Kha lắc lắc cái đầu muốn nó văng ra khỏi cổ cho nhẹ người, nhưng cái đầu vẫn bám chặt vào cổ chàng. Chẳng biết gì hơn Kha đứng dậy tìm giấy viết thư. Phải viết cho nàng một lá thư nữa - chàng nghĩ - không biết đây là lá thư thứ mấy mình gửi cho nàng mà nàng không thèm trả lời nhưng thây kệ hãy viết thêm cho nàng một lá thư cuối cùng nữa. Kha bóc một tờ lịch và viết ở phía sau để khỏi mất công ghi ngày tháng. Dù say khướt nhưng chàng vẫn đủ tỉnh táo để quẹt diêm châm một điếu thuốc và viết :

Này người anh yêu.

Chắc em nghĩ em là mẹ anh nên anh có bổn phận phải viết thư vấn an em đều đều phải không?

Hay tại lúc này giấy đắt, mực đắt, tem đắt nên em "thắt lưng buộc bụng giữ eo" không viết thư trả lời?

Chắc em cũng biết, yêu nhau đâu phải là làm cha mẹ nhau mà chỉ được quyền làm cha mẹ những đứa con của nhau mà thôi. Nhưng chúng ta đâu đã có đứa con nào vậy chúng ta chỉ là người tình của nhau. Là người tình thì phải chịu khó viết thư hỏi thăm sức khỏe nhau, chứ đâu có thể lơ là như em chẳng cần biết anh sống chết như thế nào trong ba tháng hè xa cách.

Vì vậy, anh rất buồn mà báo tin cho em biết, đám hỏi em đã được anh sửa đổi thành "đám nhậu" với bạn bè. Mong rằng hơi rượu sẽ mãi mãi ở trong tim anh như hình bóng em.

KHA.

Chẳng thèm đọc lá thư để sửa lỗi chính tả, Kha gấp tờ lịch bỏ vào bì thư màu xanh có sẵn tem và dán lại. Chàng biết khi đọc xong thư này, nàng sẽ chửi rủa chàng là người vô học, mất dạy, du côn và nhiều thứ nữa. Nhưng tất cả những tiếng chửi đó không làm chàng buồn. Chàng chỉ thật sự buồn và hiểu rằng ở kiếp này hay triệu triệu kiếp sau nàng cũng không có đủ thông minh để hiểu rằng chàng tha thiết yêu nàng... Chỉ có Chúa mới biết được tình yêu của chàng dành cho nàng. Nhưng Chúa là người quá nghiêm trang, chắc Ngài chẳng bao giờ thèm "mách lẻo" tình yêu của chàng cho nàng biết.

Kha cố gắng đứng thẳng người rồi loạng choạng bước ra khỏi nhà đi bỏ thư vào một thùng thư đặt trước Bưu điện quận ở cuối phố. Chàng phải đi bỏ thư ngay lúc này nếu không ngày mai chàng sẽ không còn hứng thú đi gửi thư nữa.

Trời mới mưa buổi chiều. Không khí mát mẻ nhưng đầu óc Kha vẫn nóng bừng. Ðêm tối đen. Những ngôi nhà quanh căn phòng chàng trọ đều đã tắt đèn. Kha nghiêng ngã bước đi không còn nhận ra phương hướng chiếc cổng sơn xanh đóng kín nằm ở đâu. Thình lình chàng đâm sầm vào một gốc cây ngã nhoài xuống đất, những giọt mưa còn đọng trên lá rơi tới tấp xuống mặt chàng mát lạnh. Kha tỉnh dần, chàng đưa tay quờ quạng trên mặt đất ướt để tìm lá thư đánh rơi và chàng chỉ bắt gặp những đóa hoa trúc đào rơi rụng. Chàng giận dữ vò nát một đóa hoa trong tay và Chúa ơi nếu có thằng bạn dạy văn ở đây chắc hắn sẽ cười chàng bể bụng, khi hắn nhận ra chàng đang khóc.

(Đoàn Thạch Biền)

Monday, June 11, 2007

Lý do chàng thích ra khỏi nhà

Tại sao đàn ông không thích ở nhà? Các nàng cứ rên la oai oái mà không biết rằng lắm khi lý do lại chính từ họ.
Nhiều khi, chính các nàng làm các ông thích đi nhậu hơn là về nhà

Không ít nàng phàn nàn là chàng đi chơi quá nhiều. Có chàng tan sở lại la cà ở quán bia với bạn bè đến đêm mới về. Có chàng buổi tối còn nhảy sang hàng xóm chơi cờ tới khuya. Thậm chí, chàng khác lại đến cơ quan cả chủ nhật, nàng hỏi thì bảo là việc nhiều quá, ngày nghỉ cũng phải làm.

Những nàng thường lên án chàng gay gắt, nào là không quan tâm đến gia đình, chỉ tìm thú vui cho riêng mình. Rồi họ hỏi chuyên viên tư vấn tâm lý gia đình: Có cách nào giữ chân được những anh chàng thích la cà như thế ở nhà không? Họ chẳng hiểu tại sao chàng lại thờ ơ với vợ con như vậy. Những phụ nữ đó thường tự cho mình là người vợ mẫu mực, hết lòng với chồng con, làm việc quần quật vì gia đình và đổ tất cả mọi tật xấu cho ông xã.

Nhưng nhà tâm lý học người Mỹ, Kriput R.Adams lại cho rằng: "Khi một người chồng hay ra khỏi nhà thiếu lý do chính đáng tức là anh ta không tìm thấy niềm vui trong gia đình".

Theo ông, khi đó, người cần phải xem lại mình trước nhất là các nàng. Bởi họ chính là người quyết định bầu không khí gia đình đầm ấm, hạnh phúc hay lạnh lẽo, nặng nề. Điều này không chỉ ảnh hưởng tới tình cảm vợ chồng mà còn tác động tới sự nghiệp của người đàn ông. Bởi vì trạng thái tinh thần thoải mái chính là nguồn năng lượng lớn để tái tạo sức lao động cho ngày hôm sau.

Sạch sẽ quá đôi khi không phải là ưu điểm

Có hàng nghìn lý do khiến các nàng làm cho bầu không khí gia đình luôn căng thẳng, nặng nề. Một số nàng có thói quen thích nhà cửa lúc nào cũng phải sạch bóng. Nàng không thể chịu nổi cảnh con đưa bạn về kéo theo hàng lô đất cát ở ngoài đường vào nhà. Vì thế, sau khi đám trẻ đi rồi, nàng vừa còng lưng lau đi lau lại sàn, vừa càu nhàu mắng mỏ con hàng tiếng đồng hồ.

Lại đến ông chồng lấy kìm búa ra chữa xe rồi buông quăng bỏ vãi mỗi cái một nơi, đến con dao ông lấy cắt dây điện xong bỏ vào đâu cũng không thể nào tìm được. Nàng kết luận chồng con đều là những kẻ phá hoại sự hoàn mỹ trong ngôi nhà và không thể nào chịu đựng nổi.

Một bầu không khí gia đình như thế, làm sao có thể nghỉ ngơi được? Nó hấp dẫn người đàn ông ở chỗ nào? Chẳng thà đi một nơi nào đó có tiếng nói cười vui vẻ, còn hơn ngồi trong nhà để nghe những lời chì chiết, kêu ca, phàn nàn không bao giờ dứt của vợ.

Sự sạch sẽ, ngăn nắp là cần thiết nhưng có đáng để ta đánh đổi cả hạnh phúc gia đình hay không?

Bên cạnh đó, cách bài trí trong nhà đôi khi cũng nhất nhất phải theo ý thích của vợ nhưng không hợp mắt chút nào với chồng, con. Người chồng thích bày biện theo cách của mình và chỉ có như thế anh mới cảm thấy gắn bó với ngôi nhà hơn. Nhưng tiếc rằng, không bao giờ anh ta thực hiện được điều đó.

Khi bài trí nhà cửa, có những người vợ không bao giờ nghĩ là tạo sự thư thái cho chồng mà chỉ quan tâm đến tính tiện lợi cho mình, khiến cánh đàn ông nảy sinh tâm lý "ăn gửi nằm nhờ", chỉ chờ trời sáng lại ra đi. Muốn chồng gắn bó với gia đình, phải làm sao để anh ta cảm thấy không ở đâu thoải mái và tiện nghi hơn nhà mình. Ở đó, anh ta là chủ, như ông vua trong cái vương quốc nhỏ bé, chứ không phải là một kẻ cẩu thả, vụng về luôn bị chê trách, phàn nàn, gắt gỏng gây khó chịu.

Những phụ nữ thông minh đều hiểu, hầu hết đàn ông đều có thói quen, đã làm gì thì làm lấy được, chỉ tập trung vào mục đích công việc của mình chứ xong rồi ít khi dọn dẹp gọn gàng được như phụ nữ. Đó là đặc điểm chung của đa số các ông.

Ngay cả khi cánh đàn ông làm bếp, họ có thể sáng tạo ra những món ăn mà chính vợ cũng phải khen lạ miệng; nhưng sau đó chắc chắn nồi niêu, xoong chảo, bát đĩa sẽ ngổn ngang như bãi chiến trường. Nếu sau bữa ăn căng rốn với những món tự làm, chồng lại phải nghe một bài "mười câu vọng cổ" về tội bừa bãi thì lâu dần anh ta sẽ mắc chứng đau dạ dày và cạch đến già không dám vào bếp nữa.

Hãy nói nhiều nếu muốn chồng... ra đi

Nói như thế không phải khuyên phụ nữ cứ ngậm miệng lại mà dọn dẹp, để cho chồng thích bày bừa kiểu gì cũng được. Tuy nhiên, cách để người đàn ông có thể tiếp thu và sửa chữa không phải là nói nhiều mà phải tạo ra bầu không khí gia đình vui vẻ và đưa anh ta vào quỹ đạo dần dần.

Còn nếu muốn chồng cứ sểnh ra là biến khỏi nhà thì bạn cứ đay nghiến nhiều vào, thành một "bà la sát" cho đến bao giờ anh ta đi hẳn không trở về nữa. Khi đó, ngôi nhà có thể sẽ sạch như li như lau, đồ đạc ngăn nắp, gọn gàng sáng choang lên nhưng chắc chắn sẽ lạnh lẽo vì còn đâu hơi ấm đàn ông?

Lấy vợ là “Ms. Hoàn Hảo”

Họ thông minh, tháo vát, duyên dáng và quyến rũ. Dịu dàng là thế mạnh của họ, sâu sắc là những gì đàn ông mê mệt họ, đảm đang là tính chất khiến bao phụ huynh mong ước được rước họ về làm dâu. Và cánh đàn ông thì thốt lên rằng "anh phải lấy được em!".

Hà là một cô gái như thế. Làm PR cho một công ty quảng cáo, Hà thường xuyên tiếp xúc với lối sống năng động và xu hướng cũng như suy nghĩ của giới trẻ nên tâm hồn cô lúc nào cũng tươi mới. Kèm theo nụ cười có chiếc má lúm, chiếc răng kểnh, không ít chàng nghiêng ngả vì cô.

Tuy nhiên, Hà luôn đứng đắn trong mọi mối quan hệ, cô không muốn Kiên, người yêu mình, phải lo nghĩ nhiều khi đi tu nghiệp ở nước ngoài. Cô tin anh tuyệt đối, và muốn anh cũng tin cô.

Thi thoảng Hà đến nhà Kiên đỡ đần bố mẹ anh mọi việc, có hôm lại ngồi nhổ tóc sâu cho bác gái. Hai bác coi Hà như con dâu, cái gì cũng phần, cái gì cũng Hà là nhất. Gia đình Kiên và cả anh cũng thế, chỉ đợi lúc anh về là tổ chức đám cưới ngay.

Duyên dáng, xinh xắn, trẻ trung nhưng nghiêm trang và đứng đắn, lại khéo léo cư xử, các cô là mục tiêu cho mọi chàng trai hướng tới.

Các bậc phụ huynh cũng hài lòng khi thấy con chọn được một cô gái nết na, vì thế họ ủng hộ, bênh vực. Chẳng ai dại gì bỏ qua một viên ngọc như thế, và chuyện "chắc chắn anh phải lấy em" là bất di bất dịch, dù các chàng tiếp xúc với nhiều cô xinh hơn, giỏi hơn nhưng họ đủ chín chắn để không thả mồi bắt bóng.

Các cô gái như thế cũng đủ thông minh để hiểu thế mạnh của mình là gì mà phát huy. Họ chẳng cần phải giữ người yêu khư khư bên cạnh, mà sử dụng chiêu thức lạt mềm buộc chặt, như trường hợp của Hoài dưới đây.

Hoài không có má lúm, không có răng khểnh nhưng bù lại cô luôn tự tin vào bản thân, chính vì thế cô có một nét riêng không ai có. Đạt yêu cô cũng chính vì điều ấy. Anh thích mẫu con gái tự tin vào bản thân.

Tuy nhiên, Đạt chỉ cảm thấy mình hạnh phúc khi được người yêu hiểu và thông cảm, biết lúc nào nên giận dỗi và lúc nào có thể tha thứ. Cô để mặc anh thích làm gì thì làm, đến khi thấy anh sai cô mới nhẹ nhàng nhắc nhở.

Có lần Đạt đèo Lam - cô bạn đồng nghiệp say về nhà, Lam ôm Đạt và thổ lộ tình cảm. Anh xiêu lòng một phút không tự chủ được hành động. Rồi Lam lấy chuyện đó để ràng buộc Đạt, khóc lóc và dây dưa qua lại với anh một thời gian.

Giấu Hoài mãi không an lòng, Đạt thú thật mọi chuyện. Thương người yêu, Hoài đề nghị cưới và thường xuyên đi với anh những lúc có mặt Lam, khiến Lam hiểu rằng cô không thể có trái tim của Đạt mà tự rút lui.

Khéo léo trong cư xử dù chưa là vợ chồng. Trong bất cứ chuyện gì cũng xem xét để có một hành động khôn ngoan, đó là mẫu phụ nữ lý tưởng cho đàn ông. Họ thích những người biết thông cảm và nhìn nhận mọi chuyện sáng suốt, không để cơn giận làm mờ lý trí. Ai yêu được người con gái như thế mà đánh mất sẽ phải hối tiếc suốt đời.

Khang lấy Linh 5 năm nay, tuy chỉ làm công việc nội trợ nhưng chưa bao giờ Linh làm Khang phật ý hay chán ghét. Thậm chí chẳng bao giờ Khang muốn rời khỏi nhà để đi ăn tối ở ngoài.

Anh nghiện những món ăn Linh nấu, thực đơn hàng ngày của cô làm anh không bao giờ thấy chán. Hơn nữa, bước chân vào căn nhà gọn gàng, sạch sẽ và mát lạnh, có thêm tiếng cười của vợ và con, Khang chỉ muốn ôm vợ mà thốt lên ngàn lần câu "anh yêu em".

Linh đảm đang không chỉ chuyện gia đình, mà cô còn quán xuyến hết chuyện đối đãi với họ hàng, bố mẹ chồng và bạn bè của anh. Chẳng ai phàn nàn gì Linh được một câu, bố mẹ chồng lúc nào cũng chỉ chăm chăm đòi hai vợ chồng về sống cùng ông bà để mẹ Khang có con dâu ngày ngày nói chuyện.

Bạn bè Khang đến nhà, Linh tiếp đãi nồng nhiệt và khuyến khích chồng nên đi chơi với họ cho khuây khỏa. Ai cũng khen Linh tâm lý, và nói Khang may mắn.

Chẳng còn hạnh phúc nào hơn khi có một người vợ biết hy sinh vì hạnh phúc gia đình, đảm đang và quán xuyến mọi việc. Bữa cơm gia đình lúc nào cũng ấm cúng, ngôi nhà luôn sinh động bởi tiếng cười, sạch sẽ bởi bàn tay người vợ. Có người chồng nào không thỏa mãn với ngôi nhà đó?

Người ta nói "giàu vì bạn, sang vì vợ", được thỏa mãn cảm giác là trụ cột của một gia đình hoàn hảo, có một người vợ tâm lý trong mắt bạn bè đồng nghiệp khiến các ông chồng càng ý thức mình đang sở hữu một báu vật như thế nào để mà hết lòng giữ lấy.