Friday, April 27, 2007

Tình yêu & Tình bạn

Để có một người bạn tốt đã là khó. Để rời bỏ họ càng khó hơn và để quên họ - vì bất cứ lí do gì - là điều không thể!

Có những người làm cho thế giới của bạn trở nên đặc biệt chỉ bằng cách có mặt ở đó.

Những người bạn tốt giống như những ngôi sao, không phải lúc nào bạn cũng nhìn thấy họ nhưng bạn biết là họ luôn ở đó!

Điều khó khăn nhất là nhìn người mà bạn yêu thương lại yêu thương một người khác.

Nếu bạn thấy buồn khi nhìn lại quá khứ, và lo ngại khi nhìn đến tương lai, bạn có thế nhìn sang bên cạnh và thấy người bạn tốt nhất của bạn ở đó.

Người bạn tốt chính là người anh em ruột mà Thượng đế quên không gửi vào gia đình bạn.

Bạn sẽ làm gì nếu người duy nhất có thể làm bạn ngừng khóc lại chính là người làm cho bạn khóc?

Tất cả mọi việc đến tận cùng rồi sẽ ổn! Nếu mọi việc chưa ổn tức là chưa phải là tận cùng đâu!

Rất nhiều người bước vào và bước ra khỏi cuộc sống của bạn nhưng chỉ những người bạn tốt mới để lại những dấu ấn trong tim bạn!

Lời hay ý đẹp

Phải có nhẫn nại công việc mới thành công.
Nhân đức vặt, khí khái xằng thường làm hư việc lớn.
Roi tuy dài, không đánh tới bụng ngựa.
Quyền thế tuy mạnh nhưng không trị được nhân.
Lấp nước không lấp từ nguồn tự nhiên nước cứ chảy, chặt cây không chặt tận gốc tất cây lại nảy mầm.
Người quân tử chăm lo việc lớn, nghĩ đến việc xa, kẻ tiểu nhân thì chỉ nghĩ đến việc gần không làm đến việc to.
Người "Trí" hay lo.
Người "Nghĩa" hay làm.
Người "Nhân" hay trì hoãn.
Việc đáng làm thẳng tay mà không thẳng tay thì thường bị hại.
Gỡ chỉ rối không nên nóng nảy.
Nước đã đổ đi sau hốt lại không được.
Việc đã hỏng sau hối hận không được.
Không quý một khối vàng, mà quý một giờ đã qua.
Khí kiêng nhất là hung hăng.
Tâm kiêng nhất là hẹp hòi
Tài kiêng nhất là bộc lộ.
Người có tính đa nghi thì đừng nên làm việc lớn.
Người khôn không đánh nhau với số mạng mà đánh nhau với lẽ phải.
Người mà tính khí bất thường thì không làm nên việc gì cả.
Xưa nay người thường mà bại hoại vì lười.
Người quân tử bại hoại vì kiêu căng.
Có của mà không kín đáo là gợi cho người lấy trộm.
Có nhan sắc mà hay vuốt ve là gợi cho người trêu ghẹo.
Không ghen ghét ai, không cầu cạnh ai thì làm chuyện gì cũng tốt.
Chớ nên lo người ta không biết mình, chỉ lo mình không biết phân biệt người ta mà thôi.
Không biết lo xa ắt phải buồn gần.
Người quân tử hợp quần mà không phe đảng.
Thương người người thương lại, kính người người kính lại.
Kẻ tự cho mình là giỏi thì tai không còn được nghe lời hay lẽ thiệt nữa.
Ðối với người có nhiều tài đức thì đừng chê bai nhỏ mọn.
Ðối với người có nhiều danh dự thì chớ chỉ trích những lỗi lầm.
Dùng lòng thường để cai trị người, dùng lòng ngay thẳng để trị ta.
Con người giữ được ba điều : Sống cho đúng lẽ phải. Tôn trọng phép nước.
Giữ được lòng người. Như thế là trong sạch.
Người có lòng nhân thì vinh hiển, kẻ thất nhân tâm thì nhục.
Sự học, trước hết phải biết phân biệt việc nghĩa với việc hại.
Chớ nói công việc này khó, có khó mới nên người.
Làm chuyện gì phải nghĩ đến nhân tâm. Thắng trăm trận giặc không bằng chiếm đoạt được lòng người. .

HÃY THẮP LÊN MỘT QUE DIÊM

Một bữa tối tại vận động trường Los Angeles, Mỹ, một diễn giả nồi tiếng - ông John Keller, được mời thuyết trình trước khoảng 100.000 người. Đang diễn thuyết bỗng ông dừng lại và dõng dạc nói :
- Bây giờ xin các bạn đừng sợ! Tôi sắp cho tắt tất cả đèn trong sân vận động này.
Đèn tắt. Cả sân vận động chìm sâu trong boáng tối âm u. Ông John Keller nói tiếp:
- Bây giờ tôi đốt lên một que diêm. những ai nhìn thấy ánh lửa của que diêm đang cháy thì hãy hô to "Đã thấy!".
Một que diêm được bật lên, cả sân vận động vang lên: "Đã thấy!".
Sau khi đèn được bật sáng trở lại, ông John Keller giải thích:
- Ánh sáng của một hành động nhân ái dù nhỏ bé như một que diêm cũng sẽ chiếu sáng trong đêm tăm tối của nhân loại y như vậy.
Một lần nữa, tất cả đèn trong sân vận động lại được tắt. Một giọng nói vang lên :
- Tất cả những ai ở đây có mang theo diêm quẹt, xin hãy đốt cháy lên !
Bỗng chốc cả vận động trường rực sáng.
Ông John Keller kết luận :
- Tất cả chúng ta cùng hợp lực nhau có thể chiến thắng bóng tối, chiến tranh, khủng bố, cái ác và oán thù bằng những đóm sáng nhỏ của tình thương, sự tha thứ và lòng tốt của chúng ta. Hoà bình không chỉ là môi trường sống vắng bóng của chiến tranh. Hòa bình không chỉ là cuộc sống chung không tiếng súng. Vì trong sự giao tiếp giữa người với người, đôi khi con người giết hại nhau mà không cần súng đạn, đôi khi con người làm khổ nhau, áp bức bóc lột nhau mà không cần chiến tranh.
Cách tốt nhất để xây dựng hoà bình là tăng thêm thật nhiều những hành động yêu thương và hảo tâm với đồng loại. Những hành động yêu thương xuất phát từ lòng nhân hậu sẽ như những ánh sáng nho nhỏ của một que diêm. Nhưng nếu mọi người cùng đốt lên những ánh sáng bé nhỏ, những hành động yêu thương sẽ có đủ sức mạnh để xua tan bóng tối của những đau khổ và cái ác.

(st)

Ba người khách đặc biệt

Một người phụ nữ đi ra ngoài về, đến trước nhà mình bà nhìn thấy ba người đàn ông lớn tuổi ngồi phía trong sân nhà. Bà không nhận ra họ là ai nhưng vẫn nói: “Tôi không nghĩ tôi biết các ông, nhưng các ông có vẻ đói. Hãy vào trong và ăn một chút gì đó”.

“Chủ nhà có ở nhà không?” - một trong 3 người đàn ông hỏi. “Không - người phụ nữ đáp - Ông ấy đã ra ngoài rồi”. “Vậy chúng tôi không thể vào trong”, nói rồi ba người vẫn ngồi im chỗ cũ.

Chiều, khi chồng về, người phụ nữ đã kể với ông những gì đã xảy ra. Nghe xong, người chồng vồn vã: “Đi nói với họ tôi đã về và mời họ vào nhà ngay”.

Người phụ nữ ra ngoài và mời ba người khách nọ vào.

“Chúng tôi không vào cùng với nhau”, họ nói.

“Tại sao không?”, người phụ nữ không hiểu.

Một người chỉ vào hai người đi cùng, giới thiệu: “Ông này là Wealth, ông ấy là Success. Còn tôi, Love”. Rồi ông tiếp: “Bây giờ bà hãy vào nhà và hỏi chồng bà xem trong ba chúng tôi, ai được vào nhà”.

Người phụ nữ vào nhà, thuật lại những điều đó với chồng. Chồng bà đã tỏ ra vui mừng khôn xiết: “Thật tuyệt! Hãy mời ông Wealth vào! Hãy cho ông ấy vào và mời hai người kia vào chung với ông Wealth”.

Người phụ nữ phản đối chồng: “Trời ơi, tại sao chúng ta không cho ông Success vào?”.

Con dâu của họ, đứng ở phía trong đã nghe được câu chuyện. Từ góc nhà, cô vội chạy ra với đề xuất: “Chẳng tốt hơn sao nếu chúng ta mời ông Love vào? Nhà của chúng ta sẽ chan chứa Love”.

"Có lẽ con dâu đã nói đúng. Chúng ta hãy mời ông Love vào làm vị khách quý của cả nhà” - người chồng nói với vợ.

Người phụ nữ đi ra ngoài và nói với 3 người đàn ông: “Trong các ông ai là Love? Xin mời vào trong làm khách của chúng tôi”.

Love đứng dậy, theo người phụ nữ vào nhà. Hai người còn lại cũng đứng dậy và đi vào theo. Rất ngạc nhiên, người phụ nữ hỏi Wealth và Success: “Tôi chỉ mời ông Love, sao các ông lại đi theo?”.

Họ cùng đáp: “Nếu bà mời Wealth hay Success, hai người chúng tôi sẽ ở lại. Nhưng khi bà mời Love, ở bất cứ nơi nào ông ấy đến, sẽ có mặt cả hai chúng tôi. Love đi bất cứ nơi nào, cũng có Wealth và Success”.

Love - tình yêu; Wealth - sự giàu sang và Success - sự thành đạt. Trong 3 vị khách đặc biệt này, bạn muốn ai là người đầu tiên có mặt trong cuộc sống của mình?... (Quickinspirations)

Phương Dung
(Báo Thanh Niên)

4 người bạn đời

Ngày xửa ngày xưa... Có một ông vua giàu có. Ông có bốn người vợ. Ông yêu người vợ thứ tư nhất. Trang phục, trang sức quý nhất; những cử chỉ và lời nói yêu thương nồng thắm nhất, ông đều dành cho người vợ thứ tư này. Ông cũng yêu người vợ thứ ba nhiều lắm và từng đưa bà đi theo trong chuyến vượt dặm xa đến vương quốc kế bên. Tuy nhiên, ông cũng đã mang trong mình một nỗi lo sợ thầm kín: một ngày nào đó bà ấy, người vợ thứ ba này sẽ rời bỏ ông vì một người đàn ông khác.

Ông còn yêu người vợ thứ hai nữa. Bà là người bạn tâm tình tốt nhất của ông, luôn chu đáo với ông và kiên nhẫn ở bên ông trong mọi hoàn cảnh. Bất cứ khi nào có vấn đề khó khăn hay khó xử, trong bất cứ lĩnh vực nào, ông vua chia sẻ với người vợ thứ hai và ông đều tìm được từ bà những lời gợi ý cho một lối thoát.

Người vợ thứ nhất của nhà vua là một cộng sự trung thành của ông và từng có những đóng góp vĩ đại trong việc gìn giữ ngai vàng cũng như sự giàu sang của ông. Tuy nhiên, ông vua lại không yêu người vợ thứ nhất. Ông luôn khắt khe với bà, không dành cho bà một sự chăm sóc nào, mặc cho bà luôn hướng về ông với một tình yêu sâu sắc.

Một ngày, ông vua ngã bệnh, và ông biết thời gian của ông không còn dài nữa.

Ông đã gọi bốn người vợ đến, và nói: "Ta yêu tất cả các nàng, từng dành cho các nàng những thứ tốt nhất, vật chất và tinh thần, mà ta có. Bây giờ ta chết, các nàng cũng sẽ theo ta, để chúng ta tiếp tục được gắn bó với nhau?".

"Không có chuyện đó", người vợ thứ tư đáp trả và bà bỏ đi không một lời thêm nữa. Câu trả lời của người vợ thứ tư như lưỡi dao bén ngọt cứa vào trái tim nhà vua.

Nhà vua buồn rầu hỏi 3 người vợ còn ở lại: "Ta yêu tất cả các bà, những người vợ của ta. Bây giờ ta chết, các bà sẽ theo ta, để chúng ta tiếp tục được gắn bó với nhau?".

"Không", người vợ thứ ba đáp, "Cuộc sống đang quá tươi đẹp. Khi chàng chết, em sẽ tái hôn!". Trái tim nhà vua tan nát.

Còn lại 2 người vợ, người vợ thứ nhất và người vợ thứ hai, nhà vua lại nói: "Chúng ta từng luôn bên nhau, trong cả hoạn nạn lẫn khi hạnh phúc. Bây giờ ta chết, các nàng sẽ theo ta, để chúng ta tiếp tục được gắn bó với nhau?".

"Xin lỗi, em không thể giúp chàng lần này rồi", người vợ thứ hai đáp, "Những gì em có thể làm là chôn cất chàng tử tế". Câu trả lời của người vợ thứ hai bất ngờ như một tiếng sấm bên tai, nhà vua hoàn toàn suy sụp.

Rồi thì, nhà vua nghe một tiếng nói, như vọng từ xa tới: "Em sẽ đi với chàng, dù chàng tới đâu".

Nhà vua ngước lên, đó là người vợ thứ nhất. Bà đã trở nên gầy gò, bởi bà đã trải qua một cuộc sống thiếu thốn, cả về vật chất lẫn tinh thần. Bà từng bị nhà vua bỏ rơi. Buồn đau và hối hận tột cùng, nhà vua nói: "Ta, đáng lẽ đã phải dành cho nàng một sự chăm sóc tốt hơn...".

Trong cuộc đời mình, chúng ta ai cũng đều có bốn người bạn đời:

Người bạn đời thứ tư là cơ thể chúng ta. Chúng ta luôn tìm những cách tốt nhất để chăm sóc cơ thể mình, từ ăn đến mặc. Nhưng cơ thể này sẽ bỏ ta đi, khi ta chết.

Người bạn đời thứ ba là tài sản, địa vị và sự giàu sang mà chúng ta có. Khi ta chết, tất cả cũng sẽ không còn ở bên ta mà chuyển sang cho người khác.

Người bạn đời thứ hai là gia đình và bạn bè của chúng ta. Khi ta chết, tất cả những gì tốt nhất họ có thể làm được cho ta là lo phần hậu sự của ta chu đáo.

Tâm hồn - đó chính là người bạn đời thứ nhất của ta.

Tất cả đều quan trọng và đáng trân trọng. Nhưng, tâm hồn chính là tài sản quý giá nhất, là người bạn trung thành nhất của ta và cũng là thứ mà ta luôn cần để tâm chăm sóc, nuôi dưỡng trong từng thời gian sống để đến khi ta lìa bỏ cõi đời, tâm hồn vẫn luôn tươi mới, trong sáng và nhất là để ta sẽ không có gì phải hối hận...

(Chicken soup)

Phương Anh
(BáoThanh Niên)