Sunday, August 30, 2009

10 điều lãng phí nhất

Trong hành trình tạo dựng một cuộc đời có ý nghĩa, nếu bạn lỡ coi thường một trong 10 điều thiết yếu dưới đây, coi như bạn đã tự đánh mất một phần nhựa sống của chính mình.


1. Sức khoẻ:
Lúc còn trẻ, người ta thường ỷ lại vào sức sống tràn trề đang có. Họ làm việc như điên, vui chơi thâu đêm, ăn uống không điều độ... Cứ như thế, cơ thể mệt mỏi và lão hoá nhanh. Khi về già, cố níu kéo sức khoẻ thì đã muộn.

2. Thời gian:
Mỗi thời khắc "vàng ngọc" qua đi là không bao giờ lấy lại được. Vậy mà không hiếm kẻ nếm 8 giờ làm việc qua cửa sổ. Mỗi ngày, hãy nhìn lại xem mình đã làm được điều gì. Nếu câu trả lời là "không", hãy xem lại quỹ thời gian của bạn nhé.

3. Tiền bạc:
Nhiều người hễ có tiền là mua sắm, tiêu xài hoang phí trong phút chốc. Đến khi cần một số tiền nhỏ, họ cũng phải đi vay mượn. Những ai không biết tiết kiệm tiền bạc, sẽ không bao giờ sở hữu được một gia tài lớn.

4. Tuổi trẻ:
Là quãng thời gian mà con người có nhiều sức khoẻ và trí tuệ để làm những điều lớn lao. Vậy mà có người đã quên mất điều này. "Trẻ ăn chơi, già hối hận" là lời khuyên dành cho những ai phí hoài tuổi thanh xuân cho những trò vô bổ.

5. Không đọc sách:
Sách truyền bá văn minh. Không có sách, lịch sử im lặng, văn chương câm điếc, khoa học tê liệt, tư tưởng và suy xét ứ đọng. Từ sách, bạn có thể khám phá biết bao điều kỳ thú trên khắp thế giới. Thật phí "nửa cuộc đời" cho nhưng ai chưa bao giờ biết đọc sách là gì.

6. Cơ hội: Cơ hội là điều không dễ dàng đến với chúng ta trong đời. Một cơ may có thể biến bạn thành giám đốc thành đạt hay một tỷ phú lắm tiền. Nếu thờ ơ để vận may vụt khỏi tầm tay, bạn khó có thể tiến về phía trước.

7. Nhan sắc:
Là vũ khí lợi hại nhất của phụ nữ. Có nhan sắc, bạn sẽ tự tin và chiếm được nhiều ưu thế hơn so với người khác. Tuy nhiên, "tuổi thọ" của nhan sắc có hạn. Thật hoang phí khi để sắc đẹp xuống dốc. Hãy chăm sóc mình ngay từ bây giờ.

8. Sống độc thân:
Phụ nữ ngày nay theo trào lưu "chủ nghĩa độc thân". Thực tế là khi sống một mình, bạn rất cô đơn và dễ cảm thấy thiếu vắng vòng tay yêu thương của chồng con. Bận bịu gia đình chính là một niềm vui. Sống độc thân, bạn đã lãng phí tình cảm đẹp đẽ ấy.

9. Không đi du lịch:
Một vĩ nhân đã từng nói: "Khi đi du lịch về, con người ta lớn thêm và chắc chắn một điều là trái đất phải nhỏ lại". Vì thế, nếu cho rằng đi du lịch chỉ làm hoang phí thời gian và tiền bạc, bạn hãy nghĩ lại nhé!

10. Không học tập:
Một người luôn biết trau dồi kiến thức sẽ dễ thành công hơn người chỉ biết tự mãn với những gì mình biết. Nếu không học hành, bạn đang lãng phí bộ óc đấy.

Kynangmem.com

Làm sao để vượt qua con thỏ đế???

Bạn đã từng bỏ qua rất nhiều cơ hội đáng giá mà người khác hằng ao ước. Nguyên nhân đơn giản chỉ vì bạn không tin tưởng vào khả năng của mình hoặc bạn quá nhút nhát, không dám đối mặt với thử thách và khó khăn.
Những biện pháp sau sẽ giúp bạn khắc phục tính nhút nhát của mình.

Mở rộng quan hệ, tiếp xúc với nhiều người. Bạn đừng nên suốt cả ngày phải đối diện với sách báo hoặc tivi chỉ vì bạn sợ tiếp xúc với người khác. Hãy tiếp xúc, nói chuyện với nhiều người, từ những người hàng xóm hoặc bất kỳ một người nào đó bạn gặp trên xe buýt hay siêu thị, cùng bàn luận về một vấn đề hay một món hàng nào đó.

Hãy ra ngoài nhiều hơn, bạn sẽ thấy được mọi người rất thân thiện và không có gì để bạn phải sợ tiếp xúc với họ.

Trong một buổi tiệc, bạn không dám nói một tiếng nào, không phải bạn không có kiến thức về lĩnh vực mà mọi người đang thảo luận mà bạn sợ rằng ý kiến của mình không được mọi người tán đồng hoặc bạn nghĩ rằng ý kiến của mình không có gì đặc biệt và ai cũng có thể nghĩ ra.

Trái lại, nếu bạn cho rằng ý kiến của họ hay thì tại sao bạn không cho rằng họ sẽ nghĩ rằng ý kiến của bạn cũng rất hay. Do đó, bạn hãy tự tin nói ra ý kiến và đừng bao giờ đánh giá thấp năng lực của mình.

Nếu bạn không quen tiếp xúc với nhiều người thì hãy tập cách nói chuyện với trẻ con, những người thân trong gia đình, những người bạn đồng nghiệp. Khi đã tạo cho mình một phong cách giao tiếp thì bạn có thể mạnh dạn hơn khi tiếp xúc với nhiều người khác.

Bạn nên tìm cho mình những người bạn thân từ các đồng nghiệp. Có được sự ủng hộ và giúp đỡ của họ, bạn sẽ có được sự tự tin hơn trong hành động của mình. Đặc biệt nếu bạn thân của bạn là những người dạn dĩ thì bạn cũng sẽ học hỏi ở họ một số điều và sự dạn dĩ ấy sẽ lấn át đi một phần tính nhút nhát của bạn.

Thành lập cho mình một mục tiêu và quyết tâm phải đạt được. Lòng khát khao của bạn về kết quả mong muốn sẽ giúp bạn vượt qua những khó khăn do tính nhút nhát gây ra. Chẳng hạn như, bạn đặt ra mục tiêu phải có được 30 khách hàng trong tháng này. Và bạn phải làm những việc mà bạn chưa từng nghĩ tới. Lòng nhiệt thành và quyết tâm của bạn sẽ làm tan biến sự nhút nhát.

Hãy luôn luôn suy nghĩ rằng “ Không có gì phải sợ”. Nếu sự nhút nhát còn tồn tại trong người bạn thì bạn sẽ chẳng bao giờ thành công. Bạn đã từng ngưỡng mộ sự bản lĩnh của những người thành công? Họ luôn mang tư tưởng dám nghĩ, dám nói và dám làm. Nếu bạn muốn đạt được kết quả như họ thì hãy tập cho mình tính dám làm những gì nên làm.

Kynangmem.com

Wednesday, December 17, 2008

Thành công & thất bại

Sự khác biệt giữa thành công và thất bại:

Người thành công biết chính xác những gì mình muốn, tin tưởng vào khả năng của mình và sẵn sàng cống hiến hết thời gian của cuộc đời để đạt được điều đó.

Người thất bại không có mục đích cụ thể cho cuộc sống, luôn tin rằng mọi thành công đều là kết quả của vận may và chỉ thật sự bắt tay vào việc khi có sự tác động từ bên ngoài.

Người thành công có khả năng ảnh hưởng đến những người xung quanh và hợp tác với họ trong thái độ thân thiện.

Người thất bại tìm thấy khuyết điểm của mình ở người khác.

Người thành công chỉ bày tỏ ý kiến về những điều mình biết và họ hoàn toàn có thể thực hiện điều đó một cách rất khôn ngoan.

Người thất bại phát biểu ý kiến về mọi vấn đề mà họ chỉ biết chút ít hoặc hoàn toàn không có một chút kiến thức gì về chúng.

Người thành công dung hoà quan hệ với tất cả mọi người mà không quan tâm đến lợi ích đạt được.

Người thất bại chỉ nuôi dưỡng quan hệ với những ai mà từ đó họ sẽ có những thứ mà họ muốn.

Người thành công luôn trau dồi kiến thức và mở rộng lòng khoan dung. Họ sống hướng đến quyền lợi chung của cộng đồng.

Người thất bại có trí tuệ hạn chế, sự vị kỷ chiến thắng lòng vị tha. Vì vậy họ tách khỏi những cơ hội thuận lợi và mối quan hệ thân thiện với xã hội.

Người thành công theo kịp thời đại và xem đây là một trách nhiệm quan trọng để biết được điều gì đang diễn ra.

Người thất bại chỉ quan tâm đến bản thân với những nhu cầu trước mắt và bất chấp mọi thứ để thực hiện, không cần biết đó là điều tốt hay xấu.

Chỉ số PQ: viên ngọc giúp bạn tỏa sáng

Bạn tự hào là người có chỉ số thông minh IQ cao. Nhưng theo các nhà khoa học, nếu có chỉ số đam mê PQ (Passion Quotient) thấp, bạn sẽ khó mà thành công. Sự đam mê là ngọn lửa thổi bùng lên lòng nhiệt huyết, khiến mỗi chúng ta không ngừng khám phá những tiềm năng vô tận ẩn sâu trong mỗi con người.

Chuyện kể rằng… một người đàn ông nọ tìm thấy một quả trứng chim đại bàng, nhưng không biết nên đã đặt nó vào ổ gà mái đang trong thời kỳ ấp trứng. Chim đại bàng con cùng nở ra và lớn lên với đàn gà con. Từ nhỏ cho đến lớn, con đại bàng con đều làm những việc mà những con gà thực thụ làm và luôn nghĩ mình là con gà không hơn không kém: nó đào đất tìm giun và côn trùng, kêu cục tác, cũng vỗ cánh và bay được một ít trên không trung.

Năm tháng trôi qua, con “đại bàng-gà” cũng đã trưởng thành. Một ngày đẹp trời nọ, nó nhìn lên bầu trời và thấy một con chim rất đẹp, dũng mãnh lướt đi trong gió. Nó ngước nhìn con chim đang bay đầy vẻ kính sợ, và hỏi những con gà quanh đó “Ai đấy?” “Đó là chim đại bàng, chúa tể của các loài chim.”, một trong những con gà trả lời. “Ông ấy thuộc về bầu trời, còn chúng ta thuộc về mặt đất – vì chúng ta là gà.”

Và như thế, con chim đại bàng đã cam chịu với số phận của mình, nó đã sống và chết như một con gà, vì nó luôn nghĩ mình chỉ là một con gà mà thôi.

Thiếu sót lớn nhất trong cuộc đời con “đại bàng-gà” này chính là niềm say mê khám phá bản thân. Nó chưa bao giờ mơ ước được bay và chưa bao giờ học bay để có thể tự tin bay vút lên trời xanh như tổ tiên ngàn đời của mình.

PQ (Passion Quotient) là gì?
PQ là chỉ số chỉ sự say mê của mỗi người dành cho việc anh ta làm, gọi tắt là chỉ số say mê (PQ).

Có người đã ví von rằng: “Chỉ số IQ giống như một đoạn mạch ADN rất vững chắc và rất khó để cải thiện. Còn chỉ số PQ là chất lửa trong mỗi con người, chúng ta hoàn toàn có thể điều chỉnh được ngọn lửa đó.”

Chỉ số PQ của con người không thể đo lường một cách chính xác. PQ không thể hiển thị dưới dạng con số hay thống kê như IQ, nó chỉ mang tính ước đoán, hàm ý và tượng trưng.

Người có chỉ số PQ cao là một tài sản quý
Trong công việc, những nhân viên làm việc với lòng say mê cao là những người được các sếp quý trọng. Ngọn lửa say mê đến từ định hướng đúng trong công việc, chọn nghề phù hợp với năng lực và sở trường, vào trí thông minh của mỗi người. Những người có chỉ số PQ cao bao giờ cũng là tài sản quý của một cơ quan, tổ chức. Những phẩm chất thường thấy ở họ là:

- Yêu thích công việc mình làm.
- Luôn toàn tâm toàn ý hoàn thành công việc đạt chất lượng cao.
- Thất bại chỉ kích thích họ suy nghĩ thêm thấu đáo, chứ không làm họ nản chí.
- Họ làm việc không kể giờ giấc, hay ít ra cũng thường xuyên suy nghĩ về công việc ngay cả trong lúc nghỉ ngơi, nên họ thường tìm ra được những giải pháp độc đáo và sáng tạo.
- Họ luôn luôn nghĩ đến việc sẽ làm tiếp theo và tìm cách chạy đua với thời gian.

Virender Kapoor, tác giả quyển sách "The Greatest Secret of Success: Your Passion Quotient" (Bí mật lớn nhất của thành công: chỉ số say mê) cho rằng "Chất lửa trong con người, hay chính là chỉ số say mê, đã đóng góp rất nhiều cho những thành tựu kỳ diệu của nhà khoa học thiên tài Albert Einstein hơn cả chỉ số IQ của ông."

Wednesday, October 22, 2008

Cuộc sống và tham vọng

Cuộc sống, tham vọng, mục đích, lí tưởng... chúng dày vò, tra tấn tâm tưởng con người hết đêm rồi lại ngày.

Andre

Đó là một điều khó chịu chăng?

Đúng, nó làm con người ta bứt rứt.

Tại sao không gạt bỏ nó đi?

Có những cái là không thể và đây là một ví dụ.


Sống khó chịu vậy thì làm sao mà sống?

Khó chịu cũng phải sống bởi người ta sống được một phần là nhờ cái khó chịu đó. Tham vọng, mục đích gián tiếp duy trì cuộc sống chúng ta.

Tham vọng có tốt không?

Không biết nữa, nhưng có lẽ tốt, bởi đối với rất nhiều người nó là mục đích sống, là lí tưởng.

Có khi nào nó ở trường hợp ngược lại?

Có thể. Mọi người đều có mục đích sống và cố gắng đạt được nhưng khi thất bại họ cảm thấy bí bách, thất vọng, chán trường và có thể tìm đến cái chết.

Chết "dễ" vậy sao?

Không, bản năng sống không cho họ làm điều đó. Nó sẽ "bắt" họ sống để nhận ra rằng cuộc sống không hề đơn giản, con người luôn cần phải có sự cố gắng.

Vậy tại sao vẫn có nhiều người tự vẫn?

Những cá thể không theo được vòng xoay cuộc sống sẽ bị tự động đào thải.

Cũng có người tự vẫn chỉ vì cho rằng cuộc sống nhạt nhẽo?

Đúng, nhưng chỉ với những người không mục đích sống, không lí tưởng và là những con người "ích kỷ".

Nói vậy liệu có nặng lời khi con người tự có quyền quyết định mình sống hay chết?

Không, khi bản năng sống không còn cố gắng cũng chỉ vậy thôi.

Một ví dụ cụ thể về những con người như vậy?

Người trẻ có quá đầy đủ về vậy chất, không còn động lực phấn đấu ắt tự sinh suy nghĩ cuộc sống đơn giản, nhàm chán hay sống "chỉ thế thôi ư?"

Có giải pháp nào không?

Có đấy, bắt chúng đi làm lúc đó mới hết thời gian nghĩ linh tinh. Lao động cũng là một cách con người ta thấm thêm về cuộc sống.

Nhưng cũng có một số trường hợp không như nêu ở trên?

Đúng! Họ bị đuối cảm giác không hoà nhịp được với vòng xoáy của xã hội đặc biệt ở những nơi cuộc sống ở "cường độ cao".

Phải làm gì với những con người đó?

Nên chấn chỉnh về cái tôi mà bản thân đánh giá chưa đúng mức.

Nhưng cái khó ở chỗ, họ quẫn trí lên thì chết với sống cũng như nhau cả thôi?

Nên xem lại nền tàng nhận thức và môi trường sống của họ.

Còn với một số trường hợp muốn chết khác?

Tâm lí thần kinh không ổn định, nên đi gặp bác sĩ. Những người này thường không tính bởi tính chất bệnh lý.

Nhưng có những người bị sức ép quá lớn thì sao?

Cái gì cũng có mức độ. Con người cũng vậy nhưng quan trọng là độ lớn khác nhau của các mức độ tạo ra từ nhận thức như thế nào.

Ví dụ cụ thể về "mức độ"?

Có những người "quyên sinh" vì... trượt đại học. Chỉ là va vấp có tí gợn đầu đời mà còn không chịu được thì nếu sống tiếp sẽ còn tự tử nhiều lần nữa.

Nghĩ thế nào về tự tử?

Thường là rũ bỏ trách nhiệm hay cái tôi đi cao quá mức cho phép.

Những con người nghĩ cuộc sống đơn giản là như thế nào?

Sống chỉ để là sống bởi đã được sinh ra trên đời.

Vô trách nhiệm quá chăng?

Đúng. Được sinh ra và sống là may mắn lớn nhất của mỗi con người vậy nên có tí trách nhiệm với cuộc sống một chút: thứ nhất là tốt cho bản thân, thứ hai là cho gia đình và xã hội.

Vậy cuộc sống con người ta cần nhất điều gì?

Ngoài yếu tố căn bản duy trì sự sống thì mục đích, lí tưởng, tham vọng là những điều con người ta nên cần.

Tại sao nói tham vọng rất cần cho cuộc sống?

Nó trực tiếp gây nhiều tương tác cho xã hội và giúp con người phát triển.

Có thể cụ thể hơn?

Hãy nhìn xung quanh và tự hỏi bao nhiêu thứ đang được tạo ra tham vọng.

Nhưng tham vọng lớn quá sẽ có tiêu cực?

Cái gì cũng có mặt phải và mặt trái, nhưng tiêu cực là sự sống thì con người phải học cách chấp nhận vì bản năng sống. Phải có tham vọng con người mới có động lực và tiến bộ.