Saturday, August 11, 2007

Kinh nghiệm phỏng vấn

Câu hỏi nào là khó trả lời nhất khi phỏng vấn xin việc? Không biết đối với người khác thì như thế nào, đối với tôi đó chính là câu "thế anh đề nghị mức lương bao nhiêu?".

Từ trước đến giờ, không kể các dạng làm theo hợp đồng, tôi có apply vào tổng cộng 3 công ty. Hầu như lần nào tôi cũng đề nghị một mức lương thấp hơn tôi dự tính rồi nhận một mức lương thấp hơn tôi xứng đáng được nhận.

Công ty đầu tiên đầu tiên của tôi là FPT Telecom, hồi cuối năm 2003. Lúc người phỏng vấn hỏi câu trên, tôi đã rất thành thật khai báo mất lương hiện tại của tôi là 2.500.000/tháng (lúc đó tôi làm cộng tác viên cho Tuổi Trẻ Online) và chỉ muốn nhận bằng khoản lương đó.

Bài học đầu tiên: mỗi lần đổi công việc là mỗi lần phải được tăng lương, nghĩa là bạn phải yêu cầu một mức lương cao hơn công việc cũ, coi như là chi phí để làm quen với môi trường mới.

Công ty thứ hai là Mai Linh, đầu năm 2004. Lúc thỏa thuận vấn đề lương bổng, tôi đã không thống nhất một con số cụ thể mà lại chỉ thỏa thuận phần lương cứng quá thấp (còn thấp hơn ở FPT Telecom), phần còn lại tính theo từng dự án.

Bài học thứ hai: nên thỏa thuận một con số cụ thể, chí ít con số này phải đủ nuôi sống bạn theo cách bạn muốn, trước khi bàn đến những nguồn thu nhập khác.

Công ty thứ ba cũng chính là công ty hiện tại, hồi cuối năm 2004. Lần này tôi đã có nhiều kinh nghiệm hơn rồi, thành ra lúc phỏng vấn, tôi đã mạnh miệng đề nghị một mức lương cao gần gấp ba so với mức lương ở công ty trước. Nếu bạn nghĩ bạn xứng đáng, hãy mạnh dạn đề nghị mức lương của mình, không có việc gì phải e dè cả.

Các sếp đồng ý với mức lương mà tôi đề nghị, dẫu vậy, họ yêu cầu trong thời gian thử việc, tôi chỉ nhận được 70% mức lương đó (và sau hơn 2 năm tôi mới được tăng lên đúng mức lương mà tôi đề nghị :-d).

Bài học thứ ba: phải thỏa thuận thời gian thử việc là bao lâu để tránh trường hợp làm hoài mà lương không thấy tăng về mức thỏa thuận ban đầu.

Công ty hiện tại cũng cho tôi một bài học khác về việc tăng lương.

Bài học thứ tư: phải thỏa thuận hoặc biết chính xác chính sách tăng lương và chế độ thưởng của công ty là như thế nào trước khi ký hợp đồng. Thường các công ty 6 tháng tăng một lần tùy theo từng đối tượng, cũng có công ty 3 tháng một lần và công ty 2 năm một lần như ở chỗ tôi đang làm . Còn thưởng thì vô chừng, nhất là đối với các công ty đã cổ phần hóa .

Một vấn đề nhỏ khác cũng cần phải lưu ý là khi thỏa thuận mức lương, bạn phải chắc chắn rằng đây là lương mà bạn sẽ được nhận, sau khi trừ đi tất cả các khoản khác như thuế thu nhập cá nhân, bảo hiểm y tế...


Từ đầu đến giờ tôi đề cập đến những kinh nghiệm rút ra được từ những lần thỏa thuận lương bổng mà chưa đề cập đến lý do tại sao trước đây khi đi phỏng vấn, tôi lại thường có xu hướng chọn mức lương thấp hơn dự tính. Tôi thấy đây không phải là vấn đề của riêng tôi, mà là vấn đề của khá nhiều người, nhất là những bạn chưa có kinh nghiệm đi làm.

Có lần tôi phỏng vấn một anh xin vào công ty của tôi, tôi hỏi anh câu hỏi trên, và nhận được câu trả lời thế này: "Lương đối với em không quan trọng lắm, quan trọng là được học hỏi, rèn luyện blah blah blah...".

Tôi đánh giá anh này thành thật nhưng hơi khờ. Nhà tuyển dụng sẽ không có thiện cảm với những người không đi làm vì tiền, bởi nó là một dấu hiệu của sự chưa trưởng thành. Nếu tiền đối với bạn không quan trọng, nhà tuyển dụng sẽ suy ra công việc đối với bạn cũng không quan trọng luôn, đơn giản vì mục tiêu lớn nhất của công việc là kiếm tiền.

Cứ so sánh thế này xem. Giữa một ông bố mỗi ngày phải chạy lo miệng ăn cho hai đứa con nhỏ và một anh sinh viên mới tốt nghiệp "tiền chả là cái đinh gì hết", ai sẽ làm việc chăm chỉ hơn?

Hơn nữa, trong mắt nhà tuyển dụng, những người trả lời theo kiểu trên thường là những người không có năng lực, hoặc không tự tin vào khả năng của họ, hoặc không biết được khả năng của họ đến đâu. Không có một doanh nghiệp nào muốn biến công ty của họ thành nơi thực tập miễn phí cho những người như thế cả.

Do đó, dẫu mục tiêu của bạn là học hỏi, rèn luyện kinh nghiệm (đây là một mục tiêu chính đáng), bạn vẫn phải quan tâm đến lương bổng nếu bạn muốn tìm được việc làm. Bạn phải chứng minh cho nhà tuyển dụng thấy rằng, bạn tự tin vào giá trị của mình thông qua mức lương mà bạn đề nghị.

Vậy đề nghị bao nhiêu là vừa? Tôi nghĩ mỗi người khi apply vào một công việc nào đó, cũng đã có sự lựa chọn mức lương cho mình, bằng cách tham khảo mức lương của các đồng nghiệp hoặc mức lương trung bình trên thị trường. Nói chung, nguyên tắc chủ đạo là: bạn phải cảm thấy vui vẻ và thoải mái với mức lương của mình.

Nếu bạn nhận một mức lương quá cao so với giá trị của bạn (điều này hiếm khi xảy ra, vì những lý do ở trên), vô tình bạn lại tự đặt áp lực lên bản thân. Tiền càng nhiều thì trách nhiệm càng cao mà bạn. Khi bạn nhận một mức lương thấp hơn mong đợi, bạn sẽ khó có thể toàn tâm toàn ý hoàn thành công việc của mình. Có thực mới vực được đạo mà bạn.

Trong cả hai trường hợp này, cả bạn và nhà tuyển dụng đều gặp nhiều thiệt hại về mặt tinh thần và vật chất; do đó để tốt cho cả hai phía, bạn nên mạnh dạn đề nghị một mức lương giúp bạn thật sự cảm thấy vui vẻ và thoải mái.

Sở dĩ hồi trước tôi thường đề nghị mức lương thấp hơn tôi dự tính là vì lúc đó tôi vẫn chưa đủ tự tin vào bản thân mình. Còn bây giờ nếu phải đi xin việc, chắc chắn tôi sẽ đề nghị mức lương là title của entry này

--Bài này là một kinh nghiệm quý không chỉ cho mình mà còn cho mọi người !--

Tuesday, August 7, 2007

10 lời khuyên khi ra sân Mỹ Đình

Không gửi xe bừa bãi, hãy gửi ở khu vực gửi xe của Sân vận động (có chữ P). Nếu không, bạn sẽ có nguy cơ bị "chém" (10 nghìn/1 xe) và mất xe (lúc tan trận người trông xe trốn).

- Không được mang chai nước vào sân, phải rót vào túi ni long, thế nên hãy mang túi nilong từ nhà. Nhớ uống nước nhanh trước khi đội tuyển Việt Nam ghi bàn (không thì người bên cạnh sẽ lấy nước của bạn và ném lên trời).

- Nhớ mang máy ảnh hoặc điện thoại di động bởi sẽ có những khoảnh khắc chỉ diễn ra đúng một lần mà không bao giờ trở lại.

- Mặc quần áo thoải mái vì phải đứng lên ngồi xuống rất nhiều.

- Ăn tối trước hoặc mua bánh mỳ vào sân gặm. Nếu hết hiệp 1 đói thì cứ ra ngoài mua. Giá phổ biến là 15.000/1 xúc xích, 20.000/1 lon cocacola. Thoải mái cho bạn lựa chọn.

- Để điện thoại ở nhà hoặc túi quần trước để tránh bị móc túi.

- Nếu có ai... xinh xắn ngồi cạnh thì lúc nào Việt Nam ghi bàn, cứ... ôm người ta một cái, chả ai nói gì đâu.

- Lúc đội Việt Nam ghi bàn, đừng mừng quá và hãy luôn nhìn lên trời, bởi rất nhiều "vật thể lạ đang bay". Hãy cẩn thận!

- Nếu Việt Nam thua thì xin đừng vội ra về vì đằng nào cũng tắc đường, hãy ở lại chia sẻ cùng đội tuyển Việt Nam.

- Cùng nhau hát vang bài "Tôi yêu Việt Nam"


Tôi yêu Việt Nam

Từ bao lâu tôi đã yêu nụ cười của bạn
Từ bao lâu tôi đã yêu quê hương Việt Nam
Những con đường nên thơ, và những dòng sông ước mơ
Từ trái tim xin một lời
Tôi yêu Việt Nam

Hãy trao nhau, giấc mơ êm đềm trên đường đi tới tương lai
Và hãy cho nhau khúc hát yêu đời, nụ cười chan chứa trên môi
Một niềm tin và khát khao
Một ngày mai và sáng tươi
Cùng hát vang lên, cùng hát vang lên bài ca…
Tôi Yêu Việt Nam

Giờ thì... Mỹ Đình thẳng tiến nào!

Monday, August 6, 2007

Yêu vô điều kiện - có nên không? !

Ai đó đã nói “Được yêu là món quà tuyệt diệu của cuộc sống, nhưng yêu còn là món quà tuyệt diệu hơn”. Hãy cứ yêu mà không đòi hỏi bất cứ điều gì, bởi đó mới là tình yêu đẹp nhất, không phải từ tiểu thuyết mà ra.

Không sống trong “ngày hôm qua”

Chia tay tình cũ, bạn cứ đau hoài vì vết thương lòng người ấy đã gây ra. Bạn co mình trong vỏ ốc, đơn độc, lo sợ bị tổn thương một lần nữa.

Nhưng nếu bạn cứ hoài niệm về quá khứ thì trái tim không thể mở ra đón nhận con người mới, những cơ hội thú vị đang đến.

Hiện tại chính là món quà mà thượng đế ban tặng cho con người. Vấn vương quá khứ và hoài nghi tương lai, chẳng phải bạn đang lãng phí món quà tuyệt diệu ấy hay sao?

Bản chất tình yêu vô điều kiện

Tình yêu vô điều kiện mang bản chất thánh thiện. Yêu vô điều kiện nghĩa là yêu mà không phán xét sự việc, tình huống, con người, dù xấu, dù tốt.

Bạn yêu chính con người ấy với vẻ đẹp nội tâm, ý chí vươn lên, đức hy sinh chứ không phải sự giàu sang, hào nhoáng và địa vị họ có.

Nhiều khi người ta cứ tự đặt ra cho mình rất nhiều tiêu chuẩn về mẫu hình lý tưởng. “Anh ấy phải đẹp trai, giàu có, galăng, biết chiều chuộng, có tài, có địa vị…”. “Cô ấy phải xinh đẹp, đảm đang, hợp mốt, thông minh…”.

Thế nhưng thực tế không như ý muốn của chúng ta vì trái tim có lý lẽ riêng của nó. Một cô tiểu thư nhà giàu có thể yêu một thư sinh nghèo, ngoài học vấn không có tài sản và các mối quan hệ.

Chàng hoàng tử đẹp trai cũng có thể tìm thấy vẻ đẹp tình yêu ở cô bé lọ lem. Tại sao cứ phải “môn đăng hộ đối” mới thực sự đem lại hạnh phúc?

Đôi khi thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời dạy ta sống mạnh mẽ và nghị lực hơn.

Có thể tình yêu của bạn đang gặp thử thách lớn. Gia đình, bạn bè không cảm thông cho tình yêu của bạn, không ủng hộ, thậm chí ngăn cản quyết liệt.

Nhưng khi sóng gió đã qua, hạnh phúc lại mỉm cười với những người biết yêu chân thành, giàu đức hy sinh và biết chờ đợi.

Nhìn lại quá khứ, chúng ta cảm ơn những thăng trầm vì nhờ đó, ta nhận ra giá trị đích thực của tình yêu.

Hãy để tình yêu lớn dần trong trái tim bạn. Tình yêu thực sự đến với những người có trái tim rộng mở và sáng suốt khi “cho” và “nhận”.

Trên đời này cái tương tự tình yêu thì rất nhiều nhưng tình yêu thực sự chỉ có một mà thôi.

Hãy biết ơn cuộc sống

Cuộc sống ban tặng cho chúng ta nhiều thứ, dù lớn dù nhỏ, đều giúp ta trưởng thành hơn, phấn chấn tinh thần, lạc quan và tự chủ hơn với chính cuộc đời mình.

Cũng đừng quên cảm ơn “nửa kia” vì đã luôn bên bạn những lúc khó khăn nhất, sẻ chia, nâng đỡ và yêu thương bạn còn hơn chính bản thân họ.

Có thể người ấy không giúp được gì nhiều khi bạn gặp khó khăn, nhưng ít ra họ biết lắng nghe và không bỏ bạn một mình.

Người ấy là động lực giúp bạn mạnh mẽ, quyết tâm hơn để đạt được ước mơ, hy vọng và niềm tin ở tương lai. Biết ơn, bởi thế, có lẽ là điều tốt nhất bạn làm được cho người ấy và cho chính mình.

“Chào xấu xí!”

Thật không thể dễ tập trung học trong giờ tiếng Pháp. Sổ điểm danh được chuyền đi trong khi thầy giáo say sưa giảng bài.
Chúng tôi chỉ việc ký tên vào sổ và chuyền chúng vòng quanh lớp một cách yên lặng.

Tên của tôi nằm đâu đó trên mặt sau của cuốn sổ. Tôi không thể chờ đợi cho đến khi nó được chuyền tới chỗ mình. Bạn bè sẽ nói gì về tôi? Phải chăng là những lời khen ngợi? Khâm phục ư? Khi lớp vừa tan, tôi nhanh chóng tìm được sổ điểm danh và đánh dấu vào cột hiện diện. Và khi đó đập vào mắt tôi là một dòng chữ lớn ngay trang trước sách tôi do ai đó viết lên” Chào xấu xí!”

Tôi chưa bao giờ tự xem mình đẹp hay không, nhưng bây giờ thì tôi biết được điều đó:Tôi xấu xí. Nếu một ai đó trong lớp 7 đó nghĩ là tôi xấu xí, thì có lẽ cũng nhiều người khác cũng đồng tình như thế. Tôi ngắm mình trong gương: mũi to, mặt nhiều mụn, thân hình quá khổ, không có cơ bắp. Nhưng đó phải là sự thật, tôi nghĩ. Tôi xấu xí. Tôi nghĩ không cần phải nói ra bởi điều đó dường như không cần thiết. Vì sự thật là: tôi xấu.

Thời gian trôi qua, tôi kết hôn với một người phụ nữ, cô ấy rất đẹp — đẹp cả hình thức lẫn tâm hồn. Tôi nói với cô ấy: “Em là một cô gái đẹp nhất trên thế giới này” và tôi có ý như thế. Cô ấy đáp lại rất chân thành “ Và anh cũng đẹp trai ấy chứ”. Tôi chẳng bao giờ dám nhìn vào đôi mắt nàng khi nàng nói với tôi điều đó. Tôi cảm thấy đó là một trong những điều mà những người vợ “phải nói thế” với chồng mình. Tôi chỉ đơn giản nhìn xuống và nhớ rằng nhận định về ngoại hình của mình đã được xác định trong cuốn sổ điểm danh năm lớp 7.

Cuối cùng, một ngày kia vợ tôi hỏi “ Tại sao chẳng khi nào anh nhìn em khi em nói rằng anh đẹp trai thế?”. Tôi quyết định nói cho cô ấy biết về quyển niên bạ năm xưa và kết luận của mình. “Anh không thể tin điều đó được. Điều đó không đúng sự thật. Những ai chưa từng biết anh năm lớp 7 có thể phản đối điều đó một cách mạnh mẽ. Em biết anh, em yêu anh và chọn anh để kết hôn. Em thấy anh rất đẹp và em đã chứng minh được điều đó”. Vậy thì tôi có thể tin được vào vợ tôi hay tin lời chế nhạo năm xưa?

Tôi suy nghĩ về câu hỏi ấy suốt một thời gian dài, suy nghĩ tại sao ông trời không tạo ra sự hoàn hảo. Ai là người tôi nên tin đây? Tôi đã chọn tin vào người vợ yêu. Năm 34 tuổi, tôi thậm chí vẫn còn mụn. Tóc tôi bắt đầu rụng và bạn có lẽ sẽ nghe được ai đó nói tôi xấu xí. Nhưng tôi không phải là một trong số họ. Thời gian trôi qua và tôi lắng nghe ngày càng nhiều lời khen ngợi từ những người yêu mến tôi, và tôi biết rằng tôi đẹp… , thậm chí tôi có thể tự hào rằng tôi điển trai nữa đấy.

Hãy nhìn đời như một ly cocktail

Cuộc sống ngon lành như một ly cocktail vậy, đấy là khi bạn biết pha chế và thưởng thức nó.


1. Mỗi người chỉ có một cơ thể của riêng mình. Bạn có thể làm gì tùy thích với nó nhưng nên nhớ rằng nó là thứ duy nhất thực sự của bạn và ở bên bạn cho đến cuối cuộc đời. Vì thế hãy đối xử tử tế với nó.

2. Không có điều gì trong cuộc sống mà không hàm chứa trong đó những bài học. Có lúc bạn sẽ vô cùng thích thú nhưng cũng có lúc bạn sẽ thấy chán phèo và có những bài học khiến bạn đau. Nhưng hãy hiểu rằng điều quan trọng là bạn rút được gì sau những bài học đó.

3. "Kia" không bao giờ tốt bằng "đây". Khi những cái "kia" trở thành cái "đây" của bạn, bạn sẽ dễ dàng để mắt tới những cái "kia" khác vì nghĩ rằng nó có vẻ tốt hơn cái "đây" bạn đang có. Nên học cách bằng lòng với chính mình vì đôi khi thực chất những cái "kia" không thể bằng những cái "đây" được.

4. Tự bạn sẽ quyết định cuộc sống của mình. Bạn sẽ có những công cụ và nguyên liệu cần thiết nhưng pha chế nó như thế nào là nhờ chính đôi tay trái tim và khối óc của bạn. Vì vậy đừng trông chờ vào may mắn mà hãy chú ý đến chính bản thân mình đi.

5. Bạn sẽ quên tất cả những điều tôi nói ở trên. Thật đấy, cũng không cần thiết phải nhớ quá nhiều như vậy. hãy cứ nhìn đời như một ly cocktail đủ mọi hương vị và màu sắc. Chua vẫn có thể làm cho ngọt. Ngọt vẫn có thể làm cho đằm. Không một bartender nào có thể pha một ly cocktail thật tuyệt ngay từ lần đầu tiên. Và chắc chắn là bạn sẽ luôn có đủ nghị lực, niềm tin và lạc quan để pha ly cocktail cho mình chứ.